Đại Hội K2 Trần Bình Trọng MỘT THỜI ĐỂ SỐNG MỘT THỜI ĐỂ NHỚ /Huỳnh Hồng Quang

Tuesday, October 3, 20172:06 PM(View: 2424)


  

Ký sự của Huỳnh Hồng Quang                                                   
ĐẠI HỘI K2 TRẦN BÌNH TRỌNG!
MỘT THỜI ĐÃ SỐNG.MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

                                           

 thumbnail?appId=YMailNorrin

                 

Hình chụp kỷ niệm ngày tiền Họp Mặt Khóa 2/HVCSQ tại nhà anh chị Trần Văn Tuất, tại California ngày 25-10-2013.

 


Nhờ sự đôn đốc ráo riết của đồng khóa gần gũi, tôi quyết định về Cali họp mặt với các bạn học chung khóa 2 Trần Bình Trọng  HV/CSQG.Mọi việc diễn ra như dự tính của ban tổ chức.Đến ngày G,  bà xã lái xe đưa lên phi trường để rời bang Utath.Tôi bước lên phi cơ với một tâm trạng nôn nao giống như tâm trạng ngày nhập khóa tại trại Lê Văn Duyệt.Ngày ấy tôi rất lo lắng với nhiều thắc mắc.Trường học nằm trong căn cứ quân sự quan trọng của Sài Thành nên cơ cấu và điều lệnh chắc phải nề nếp và nghiêm minh.Tất cả đến với mình đều mới mé và xa lạ. Rồi đây những ngày sắp tới của mình, có vất vả lắm không? Bây giờ cảm giác nôn nao trở lại với những thắc mắc mới. Bạn bè sau bao năm xa cách, không biết có nhận ra hay không? Những thăng trầm của cuộc sống có tạo nhiều thay đổi lớn nào? Một số nhỏ bạn gần gũi , liên lạc thường xuyên qua điện thoại,chắc chắn không tạo "sốc" do đã thích nghi sự đổi thay một cách từ từ.Và cơ cấu vận hành của Ban Tổ Chức (BTC) có bài bản và chính xác hay không? Tôi đã tự làm bận rộn mình với những ý nghĩ không đâu là đâu…

 

Phi cơ đáp xuống sân  bay quận Cam, tôi lấy hành lý đi lần ra cổng với tâm trạng hớn hở.Tôi đang cảm nhận mình đang hít thở không khí mát mẻ của bang miền biến phía tây. Điện thoại trong túi reo lên.Tôi nghĩ ngay đến cú gọi của bạn Viễn, người được cử đến đón mình.Quả đúng như dự đoán, bạn Viễn liên lạc ngay với mình khi tới phi trường không quá 10 phút.Theo lời hướng dẫn của Viễn tôi đến phòng nhận hành lý. Từ trên thang cuốn, tôi đã nhận ra hai người đứng trước thang là Viễn và Địch. Viễn là đồng môn cùng trung đội 22. Địch thuộc trung đội 21, gần bên.Ngày trước chúng tôi thường “chạm mặt" hằng ngày nên quá "lờn" mặt nên không thể nào quên, dù xa cách cả nửa thế kỷ.Từ ngày ra trường, chúng tôi chưa hề gặp lại.Hai bạn tuy có gìa hẳn đi.Tóc đen ngàỳ trước nay đã ngã màu nhưng nét xưa vẫn còn trên nét mặt thân quen. Giọng nói của Viễn vẫn ngọt ngào như ngày ấy.Trước kia Viễn thường kể chuyện "đời" cho chúng tôi, gồm những thanh niên sặc mùi học trò ngồi nghe như Sáu lèo, Thành Nùng, Thuận, Thúy,Đoàn,Lộc...Còn Địch tuy ít trò chuyện với nhau nhưng vẫn nghe anh trao đổi với các bạn trong đội.Tôi làm sao quên giọng nóí của anh, mang âm sắc giọng mũi khá cao.Viễn đưa chúng tôi về khách sạn Little Saigòn.

 

Tại phòng check in, chúng tôi gặp lại Sáu lèo.Sáu lèo đã đến trước một ngày để nhận nhiệm vụ trong BTC. Sáu lèo mập ra, nhiều nếp phong sương trên mặt nhưng không thay đổi nhiều.Nhất là cá tính vồn vã, nồng nhiệt và ồn ào với mọi người nên không ai không nhận biết Sáu lèo.Tôi và Địch lấy phòng sát nhau. Sáu và Viễn đưa chúng tôi tận phòng.Sáu lèo nhìn số phòng của tôi với ba số 2 nên la lên.Sao có ngẩu nhiên và trùng hợp một cách lạ lùng như thế nầy? Ở đời đôi khi có những tiền định chúng ta không thể giải thích được.Thí dụ nhờ khóa 2 mà chúng ta thành bạn hữu với nhau.Sợi dây thân ái sẽ trói chúng ta lại cả đời, cả kiếp, đôi khi kéo dài tới đời con cháu nữa.Chúng tôi chụp hình lưu niệm ngay hành lang phòng ngủ.Chúng tôi chia tay Địch và Viễn, hẹn sẽ gặp lại sau.

 

Tôi vào phòng sắp xếp hành lý, rữa mặt cho khỏe rồi ra khỏi phòng.Tôi đi tìm Thuận Bình Điền vừa xác nhận số phòng qua điện thoại.Thuận đến trước tôi vài giờ từ Florida. Thuận hơi gầy so với lúc tôi gặp Thuận tại Bình Điền, khi  tôi vừa ra khỏi tù sau 9 năm lưu đày từ nam ra bắc.Thuận không thay đổi nhiều giống như Sáu.Tánh vẫn như ngày trước, nói dăm câu cười khì một cái.Thuận ăn nói chậm rãi , mộc mạc.Song tánh bình tĩnh và lì lợm của Thuận tôi phải phục chào thua.Sau khi ra khỏi tù anh làm đũ nghề từ bán vàng chui cho đến thầu số đuôi.Thuận ra trường đi lòng vòng, sau cùng trở lại chung đơn vị với tôi.Một kỷ niệm giữa chúng tôi không thể phai nhòa.Ngày Dương tổng thống tuyên bố đầu hàng.Tôi thừa lệnh thượng cấp thông báo cho đại đội trưởng Thuận "án binh bất động" chờ bàn giao vũ khí cho kẻ thắng.Thuận lên máy, khóc thút-thít chưỡi." ĐM ! Tụi bây chuyên làm tàng.Giỏi ra đánh tiếp đi...". Sau nầy 2 đứa nhắc lại chuyện cũ chỉ biết cười khì, nhớ lại ,thời đáng sống. đáng nhớ.Bọn tôi năm đứa "ngũ qủi " gắn bó trong thời học viện, nhờ cùng sở thích leo rào mỗi đêm, dạo phố Lê Văn Duyệt.Chúng tôi vẫn gìn giữ thân tình nầy mãi cho đến khi sập tiệm.Hôm nay chỉ gom được 3 đứa, còn Đức Fulro và Thành nùng không đến.Chúng tôi 3 đứa cùng Địch và Viễn, kéo ra quán cà phê Tip Top kế bên uống cà phê để tán gẩu cho thoả thích.

 

Nơi đây chúng tôi gặp thêm vợ chồng anh Phạm Trọng Thân.Tôi đứng lên đón chào anh Thân.Anh Thân nghe tôi gọi tên họ giật mình. Anh quay lại bắt tay tôi và nhìn tôi trân trân.Anh nhìn mãi vẫn không biết tôi là ai.Sự gợi nhớ một cách căng thẳng hiện rõ trên gương mặt anh, khiến cho mọi người theo dõi phải cảm động.Ngày trước anh Thân trẻ nhưng hom hem, không biết anh bị bệnh bao tử hay phổi gì mà hay ói ra máu.Nét mặt anh ngày trước xanh xao thật khác xa bây giờ.Anh Thân bây giờ tuy gìa nhưng rất khỏe mạnh và vui tính.Nét mặt hồng hào và nung núc của anh đã nóí lên sự thay đổi "thần kỳ" nào đó. Tôi tấn công anh Thân bằng câu nóí "anh về lực lượng giang cảnh phải không?".Anh Thân giật mình và chịu thua.Sáu lèo đứng lên nói thay cho tôi.Nó là Huỳnh Hồng Quang, Quang 3 ca ở CSDC.Anh Thân chợt nhớ ra ôm chầm lấy tôi và nói."Tôi nhớ rồi !".Sau khi ra trường rời khỏi Học Viện/CSQG,Tôi và Thân còn gặp nhau tại Trung Tâm Hành quân tại khối CSDC. Tôi ngồi đó với tư cách đại diện phòng 2/CSDC, còn Thân thỉnh thoảng đến trực với tư cách đại diện giang cảnh.

 

Nơi đây tôi còn được giới thiệu làm quen với vài anh em thuộc tiểu đoàn 2.Phải thú thật với các bạn,với số tuổi chừng nầy, những bạn đồng viện nhưng không có những kỷ niệm với nhau ngày trước thật khó nhớ tên khi tái ngộ.Trời nhá nhem, chúng tôi trở lại khách sạn.Tại phòng tiếp tân, chúng tôi thấy Thành De gaulle và  Nguyển Thái Bình ngồi sẵn ở đó.Tôi bước vào phòng đã nhận ra ngay 2 bạn nầy.Sáu Lèo và Thuận nhận được Thành nhưng chưa nhận ra Bình. Bình nhận ra Sáu lèo nhưng không nhận ra Thuận và tôi.Thành không nhận ra ai hết ngoại trừ tôi.Thành đứng lên nhìn tận mặt tôi một hồi lâu.Chừng 15 phút sau Thành bật cười và nóí lớn."A! chào thiếu tá". Chúng tôi ôm lấy nhau, nửa mừng nửa tủi.Tôi gặp lại Thành với tấm lòng vui và mừng. Trước đây nghe anh em báo Thành bị bệnh nặng, yếu lắm.Thoạt đầu nghe Thành không đi được vì bệnh hoạn.Nay gặp Thành thật bất ngờ. So lúc trước Thành yếu nhiều nhưng khá tốt so với tưởng tượng của chúng tôi.Thành cho biết còn bệnh lắm nhưng gặp lại anh em vui quá, tự nhiên trong người khỏe ra. Chúng tôi cảm thấy sung sướng khi nhìn Thành vui tươi và lạc quan.Ngày trước chúng tôi sống thân ái và gần gũi trong công tác lẫn lúc vui chơi. Thành có biệt tài uống bia như uống nước lạnh.Anh có thể uống suốt ngày đêm, kết chai không chất cao tận nóc quán mà vẫn không say. Chính cái biệt tài sau nầy trở thành nguyên nhân gây cho anh nhiều chứng bệnh.  Bình cùng trung đội 22, nãy giờ lặng lẽ nghe các bạn đối đáp đã nhận biết tất cả, không cần phải xác nhận.Chúng tôi bắt đầu nhắc chuyện xa gần với nhau.Tôi biết anh Bình sang Mỹ vào năm 1975, không phải chịu cảnh lao tù viễn xứ như chúng tôi.Anh sang Hoa Kỳ lúc còn trẻ , còn khả năng học hành để thích ứng với xã hội bản xứ, không như chúng tôi chỉ biết gõ cửa các hãng xưởng Mỹ xin làm cu li để mua gạo nuôi gia đình.Anh học được nghề chuyên dùng computer. Các con được học hành tới nơi tới chốn.Gia đình anh có tới mấy bác sĩ, vừa con vừa dâu nhưng anh mang chứng bệnh Parkinson gần như bất trị.Các con anh không trị được bệnh chỉ giúp làm giảm các triệu chứng.Đúng là số trời! Anh đi đứng chậm và khập khểnh, trên tay lúc nào cũng giữ chiếc gậy dù anh không phải chống khi di chuyển.Anh cho biết phải cầm gậy để khi bất thần cần điểm tựa có ngay.Anh tuy bệnh hoạn, đang giữa lúc thăm con ở bang Colorado, nghe tin có họp khóa. Anh bay thẳng qua Cali để hội ngộ với anh em.Gia Đình anh ở Texas không hề hay biết gì hết.Nếu biết chưa chắc để anh đi. Hoàn cảnh anh Bình khiến tôi cảm động vô cùng, không biết các bạn cảm nghĩ ra sao?Anh Bình quá khả kính khi coi việc gặp gở các đồng môn vượt lên những bất tiện anh phải chịu đựng hằng ngày khi không có người thân bên cạnh. Sau đại hội , chúng tôi còn có dịp tâm sự với nhau nhiều giờ khi anh lên tận phòng thăm hỏi.Anh còn giúp tôi xác nhận vé lên tàu trên máy computer...


Sáng hôm sau tất cả chúng tôi, cư dân Little Sài Gòn inn.đều tựu tập tại quán cà phê Tip Top để dùng điểm tâm.Không khí nhộn nhịp hẳn lên.Các bàn đều có các ông, các bà, thành viên dự hội ngồi phũ kín.Tôi , Sáu lèo, Thuận và Địch ngồi chung bàn.Chúng tôi nóí chuyện ngày xưa, ngày nay một cách râm rang và hào hứng.Nhất là những tiếng chào hỏi nhau giữa người mới vào và người đang ngồi, tạo cho không khí trong quán ấm hẳn lên.Thình lình một người vóc dáng trung bình, gìa trạc lục tuần, mặc áo blouson da màu vàng bò bước vào, tơn tơn đến  quày tiếp khách mua thức uống.Sáu Lèo nhìn khách rồi đứng bật dậy, chạy ra chận khách lại.Sáu Lèo quay sang tôi hỏi.
- Đố mày ai đây?
Tôi đứng lên , tiến đến bắt tay chào người mặc áo vàng bò.Anh ta nhìn tôi ngơ ngác.Tôi vẩn còn nhớ đôi mắt anh , sao lơ lơ láo láo quá.Tôi nhìn anh lục lọi bao nhiêu ký ức vẩn không nhận ra anh là ai.Cuối cùng Sáu lèo cười nói.
-Trịnh Công Thanh đó!Thanh bốc khói trung đội 21.
Tôi à lên và nhìn lại khuôn mặt của anh một lần nữa.Những nét thân quen dần dần hiện ra.Tôi siết tay Thanh một lần nửa.
-Anh thay đổi nhiều quá.
Thanh cười trả lời.
-Tôi chết đi sống lại nên phải thay đổi.
Thanh nói xong lại cười.Anh Thanh có nụ cười tươi tắn nhưng không phát ra tiếng. Có lẽ khi cười miệng anh vẫn khép.Thanh nóí với tôi.
-Tôi vẩn chưa nhận ra anh .
Tôi chưa kịp tự giới thiệu, Sáu lèo đã oang oang loan báo.
-Quang 3 ca!Huỳnh Hồng Quang đó mà.
Thanh mĩm cười nói.
-Trung đội 22 phải không?
Sáu lèo quay sang tôi nóí.
-Thanh bốc khói là người thay đổi nhiều nhất.Tao tưởng mầy nhận ra mới giỏi.
Tôi cười xác nhận, Thanh quả có thay đổi rất lớn.Tôi và Sáu lèo đua nhau nhận diện các bạn.Sáu lèo tự xếp dưới tôi một điểm nên luôn tìm đề thi mới để gỡ.Chúng tôi" chơi nhau" như thế, không hiểu các bạn khác có cảm thấy việc nhận diện bạn mình là một thách đố thú vị hay không? Chúng tôi ngồi tụ lại với nhau trò chuyện và biết Thanh sang Mỹ từ 1975, theo nhiều nghề nhưng thành công và trụ lại với ngành đầu tư địa ốc.Nhìn Thanh bốc khói một cách tổng quát , còn rất trẻ so với tuổi đời. Tóc tuy thưa nhưng vẫn đen do nhuộm nên không biết mức bạc cỡ nào. Nhiều bạn khác vẩn tiếp tục vào quán.Tôi và Sáu lèo đứng lên bắt tay đón chào.Sau vài lời thăm hỏi chúng tôi trở lại bàn.

 

Quang cảnh ghi danh tham dự buổi Tiền Hội Ngộ 46 năm Khóa 2/HVCSQG/ tại nhà anh chị Trần Văn Tuất.(ngày 25-10-2013)

 

Bây giờ ngồi viết không nhớ rõ là những ai do không có sự kiện đặc biệt. Trong số những bạn mình đến có một người "đặc biệt" Anh không nhớ và không biết tôi là ai.Song tôi biết anh rất rõ.Một phần anh ít thay đổi.Phần khác tôi thường thấy chân dung của anh trên ti vi, trên mạng, trong các phóng sự ảnh.Anh vào với vẻ hấp tấp.Anh không đi tới quày gọi thức ăn mà tiến đến kéo ghế ngồi chung với các bạn.Tôi thừa hiểu anh đến đây với công viêc và đã ăn uống xong tại nhà hay nơi nào đó.Anh trao đổi với người nầy người kia., đặc biệt với Sáu lèo.Tôi nhìn anh và tự hỏi.Tại sao anh ta lại có biệt danh là Lợi điếm? Ai đã gán cho anh cái tên nầy, dường như không hợp lý lắm. Nhìn gương mặt đầy đặn và dáng người thanh thanh.Anh Lợi thể hiện một con người thẳng thắng và bộc trực.Anh ngồi tựa thành ghế, chân gác chéo trên đùi.Mắt nhìn thẳng, trông dáng rất, rất là leader. Tôi tiến đến đưa tay bắt  để chào anh và nóí.
-Tôi phải bắt tay chào BTC mới được.
Lợi vẫn giữ thế ngồi, ngước mặt nhìn tôi hỏi.
-Anh là ai ? Tôi chưa nhận ra.
-Tôi tên là Huỳnh Hồng Quang đến từ Utath.
Lợi cười mĩm, nhếch mép nóí.
-Anh Quang hả! Anh ở Little Sai Gòn chung với Sáu Lèo phải không?
-Dạ!

Tôi trả lời xong trở lại bàn ngồi tiếp tục câu chuyện với Thành De Gaulle,đang ngồi ăn bàn kế  bên với vợ.Nếu cần bỏ chút ít thời gian để nói về những người "đứng mũi chịu sào", quả là một tiêu phí cần thiết và hữu ích. Chúng ta đang và đã chứng kiến diễn tiến ngày đại hội đang xảy ra một cách êm ả như dòng nước chảy xuôi.Điều nầy đã nóí lên sự thành công của đại hội.Đem thành tích để tâng bốc BTC là một việc làm dư thừa.Nhưng lấy thành tích để phân tích bản lĩnh của BTC là một việc làm rút kinh nghiệm cho người đi sau.Những thành viên trong BTC chẳng những có tinh thần tự nguyện mà còn thể hiện những tố chất của người lãnh đạo. Ba tố chất chúng tôi phát hiện ra như sau:
-Coi việc chung như việc riêng của mình.
-Khả năng tập hợp và tổ chức.
-Một tinh thần quyết đoán.
Có lẽ tôi đang làm một việc "ruồi bu" ? Bạn đồng môn của mình đều là những cấp chỉ huy đầy triển vọng của ngành CSQG nên hội đủ các tiêu chuẩn của một leader là tất yếu.Anh Lợi dặn dò ba điều bốn chuyện rồi ra đi.Anh không quên chào mọi người và hẹn gặp tại nhà anh Tuất.

 

Bạn Nguyễn Văn Lợi, Trung đội 24/KHóa 2/BTV/HV/CSQG/Sài Gòn.

 

Viễn đánh xe đến đúng như giao ước ngày hôm qua.Viễn chở chúng tôi gồm Địch, Thanh Trịnh chạy vòng vòng để Thanh bốc khói tìm chiếc cell phone bỏ quên nhà bạn, trước khi cho xe đến nhà Tuất.Nhà Tuất to và rộng thích hợp làm điểm hội ngộ.Chúng tôi đến nơi chứng kiến một quang cảnh rộn rịp.Anh em khóa 2 chạy ra chạy vào trên lối vào garage.Chúng tôi nhảy xuống xe, thấy Văn Minh Tịnh, Lê Đình Phát và vài bạn (giờ không nhớ là ai) mang những vật dụng linh tinh nhằm trang hoàng cho buổi lễ.Tôi nhảy xuống xe đi vào.Từ trong Lê sỹ Tài đeo kính đang săn sái đi ra.Tôi tiến thẳng bắt tay chào anh.Tài nắm tay tôi kéo sát người nóí.
-Mày vẩn mạnh giỏi chứ.?
Tài người Bắc mà biết kêu mày, coi như bị đồng hóa mất rồi.Tôi hỏi Tài.
-Mày còn nhớ tao sao?
-Tao làm sao quên mày được.
Tài nói đúng.Chúng tôi có thời gian dài chung đội lao động tại trại giam Hàm Tân Z30C trong nhiều năm. Tôi từ Hà Nam Ninh chuyển đến.Tài dường như từ Thanh Hóa đưa vào.Tài tuy là CSĐB nhưng được thả ra trước tôi.Ngày tôi được thả Tài có đến nhà thăm. Tài tuy là người Bắc nhưng thuộc mẫu sống bằng nội tâm nên ít nói.Tài ăn nóí nho nhã và trầm tĩnh. Dù sống bên cạnh anh trong thời gian dài nhưng khó lắm mới thấy anh nổi giận.Khi Tài nổi nóng ăn nóí còn chậm hơn bình thường.Âm thanh có to nhưng ngòng ngọng như bị líu lưỡi.Mẫu người như Lê Sỹ Tài được giao đại diện khóa không ai sánh bằng.So với Nguyển Hoàng Linh hay Linh lác, Tài có ưu điễm hòa hợp và đáng yêu hơn.

 

Huỳnh Hồng Quang, người mang kiếng mát và đội bêrê.

Rời Tài tôi xoay qua bắt tay Văn Minh Tịnh.Văn Minh Tịnh là người giữ được phong độ nhất.Anh không mập thêm, nên trông vẫn trẻ trung như cỡ trung niên.Ngoài trừ cái đầu hói hơi nhiều so với trước đây.Anh bắt tay tôi với nụ cười tươi, kèm theo câu hòi rất xã giao.
-Anh vẫn khỏe ?
-Cám ơn anh!
Tôi nhớ gặp Văn Minh Tinh lần chót tại Sở hành quân Bộ chỉ huy CSQG /Thủ Đô vào cuối tháng 4/1975. Vào lúc nầy anh đang là trưởng cuộc ở Gò Vấp sau khi rời khỏi giang đoàn Giang Cảnh.Anh đến đây để nhận lệnh hành quân cảnh sát trên lãnh thổ trách nhiệm trong chiến dịch hành quân lục soát toàn thành.Vào lúc nầy mỗi ngày tôi đều sang gặp Chánh sở Trần Quang An để nhận lệnh cử đơn vị phối hợp.Do vậy tôi nghĩ Văn Minh Tịnh vẫn nhớ tôi như Tài.Nhưng sau đó lúc tôi đang bắt tay chào các bạn vào đông, nào Trà Văn Tứ, Nguyển Văn Linh, Trần Văn Bảy, Phan Quang Nghiệp...Có một anh bạn chỉ tôi hỏi Tịnh.
-Mày nhớ thằng này không?
Tịnh lắc đầu cười.Anh nầy bèn nói.
-Nó là Quang 3 ca đó.
Tịnh nhìn tôi cười nói trỏng.
-Anh Quang mập ra, thay đổi nhiều nên khó nhận .Nhờ anh nóí tôi...
Tôi nghe Văn Minh Tịnh nói, rất ngạc nhiên.Dù anh không nhận ra, tôi vẫn trầm tỉnh như chưa xa bao giờ. Ý nghĩ tôi biến mất ngay khi gặp lại Linh gìa.Bộ ba chúng tôi Linh-Bảy-Quang đã có thời gian dài cùng ăn, cùng ở và cùng việc.Chúng tôi đã chia xẻ nhau từng miếng cơm, miếng uống đến giọt mồ hôi trong thời kỳ hậu tết Mậu Thân.

 

Trà Văn Tứ tuy lâu quá không gặp nhưng không thấy thay đổi.Anh Tứ bây giờ ốm hơn lúc trước chút ít.Mặt anh tái nhưng quan sát sinh hoạt vẫn thấy lạc quan và yêu đời.Sự thắc mắc được soi sáng ngay sau khi nêu ra.Anh Tứ cho biết nhờ anh ăn chay trường nên có cuộc sống vui, trẻ khỏe như ngày hôm nay.Nghe anh Tứ nóí tôi nghĩ đến anh Bảy.Anh Bảy biết ăn chay từ khi còn trong nước nhưng sự trẻ khỏe đẹp không theo kịp anh Tứ.Tôi hỏi Trà Văn Tứ với biệt danh là “Trà đá”.
-Anh còn làm xướng ngôn viên nữa hay không?
-Tôi hưu trí rồi.
-Kỳ nầy sao anh không làm cho đại hội?
-Tôi đảm trách vai trang trí với cảnh phục CSDC.


Rời Tứ tôi đảo vòng vòng để tìm một người.Anh Sơn giang cảnh! Chúng tôi có qua lại trong thời gian ở trại Nam Hà.Chúng tôi cùng được chuyển đến Hàm Tân một lượt song sau một thời gian ngắn Sơn được thả rồi vượt biên thành công.Từ xa tôi thấy một anh chàng mang kính râm mập ú và lùn thấp. Anh đeo bảng tên có chữ Sơn.Tôi nhìn anh ta nhưng không có được một chút ngờ ngợ về Sơn sữa gì cả.Tôi tiến tới bên anh hỏi.
-Anh ở tiểu đoàn 1 hay 2 vậy?
-Tôi ở tiểu đoàn 1.
Tôi nhớ lại trung đội 22 có anh Nguyển Thường Sơn cũng lùn nhưng hơi ngâm.Tôi thắc mắc không lẽ Thường Sơn giờ mập dữ như vậy sao? Tôi lân la gợi chuyện với anh Sơn mập.Anh ta kể, đi cải tạo chưa tới 3 năm , về nhà vượt biên thành công nên đến Mỹ rất sớm.Tôi hỏi anh có ở trại Nam Hà hay không?Anh Sơn ngớ ra.Tôi hiểu ngay tôi lầm người rồi.

 

Tôi rời anh Sơn đến chào anh Hà Thức.Tôi nhận ra anh Thức dễ dàng.Anh  chỉ gầy và xanh hơn trước chút ít. Sao anh tiều tụy nhanh quá? Tôi tiếp chuyện với anh, mới biết anh Thức đã bị tai biến mạch máu nên giọng nói đơ đớ, dáng đi lững thững.Vơ anh Thức tuy mái tóc bạc như bông bưởi nhưng khuôn mặt hồng hào, vui tươi , đi đứng nhanh gọn , có thể là điễm tựa vững chắc cho anh sau nầy.


Chúng tôi kéó vào bên trong.Sân sau nhà anh Tuất không trồng cỏ mà tráng xi-măng, rộng như một quãng trường.Bàn ghế đã bày biện tươm tất như một cửa hàng ăn uống.Bạn bè và phu nhân, kẻ đứng người ngồi đông như " HỘI ".Có người rất thân quen, đưa tay vẫy chào, cười cợt với nhau. Có người lạ-hoắc, lạ-huơ , nhìn nhau mà chẳng gây một ấn tượng nào.Một quang cảnh nhộn nhịp, vui tươi hiện ra như một lễ hội rất Việt Nam.Tôi tự hỏi, hôm nay chỉ là ngày TIỀN mà đông vui như thế nầy.Ngày mai chắc chắn sẽ thu hái được những niềm vui thú vị đáng nhớ trong đời.Cõi lòng tôi bừng sáng lên một cảm hứng lạ thường.

 

Tôi đặc biệt chú ý đến bàn trưng bày sách.Tôi đưa mắt lướt nhanh các đầu sách.Thì ra đây là những tác phẩm của đồng môn Ngô Viết Trọng.Những quyền tiểu thuyết lịch sử từng tạo được sự chú ý của giới mê sách.Tôi nhớ trong đầu, anh Trọng một thời là đại đội trưởng CSDC Lâm Đồng. Anh là ngươi có tầm vóc trung bình, khuôn mặt tròn đầy.Nhất là đôi mắt sáng.Anh có phong thái của một nhà giáo hơn là một chiến sĩ.Tôi nhớ kỷ niệm khi công tác tại Ninh Hòa.Tôi có gặp anh ở Nha Trang.Anh rũ tôi đi Cam Ranh chơi.Sẵn lúc đang rảnh, tôi nhảy lên ngồi xe scout đi với anh. Cam Ranh thời Mỹ vừa rút quân nên tiêu điều và xơ xác. Chi em ta bị thất sủng đi lang thang trước các căn nhà "tiền chế” lụp xụp dưới nắng cháy hanh của một cảng "có tiếng nhưng không còn miếng".Tôi để tâm tìm anh Trọng.Tôi đưa mắt thấy một người đứng sau, phía trái bàn sách đang theo dõi những người xem sách.Môt người có dáng gầy gầy, lưng hơi cong.Nét mặt thoảng gầy song đôi mắt lé kim vẫn sắc sau lớp kính lão.Anh khoác thêm chiếc áo ghi-lê len, màu cà phê sữa, lên bộ âu phục tươm tất nhưng bình dị.Đúng là nhân dạng của một ông giáo gìa. Một chân dung khác lạ so với ký ức của mình. Tôi ngờ ngợ song vẩn tiến đến ông ta, chìa tay ra bắt. Anh bắt tay tôi một cách thảng thốt.
-Anh là Ngô Viết Trọng?
-Dạ! Chính tôi.
-Tôi là Huỳnh Hồng Quang.
Anh Trọng cười.Một nụ cười xã giao hơn thân tình. Tôi bèn nhắc lại.
-Hồi trước tôi có gặp anh ở Nha Trang.Chúng ta cùng đi Cam Ranh chơi.Anh còn nhớ không?
-Tôi không có ghé Nha Trang, mà cũng không đi Cam Ranh.
Tôi cười nóí.
-Như vậy chắc tôi nhớ lầm.Sách anh viết công phu và thuyết phục lắm.
-Cám ơn.
Tôi từ gỉa anh Trọng với cảm giác mình không có duyên với anh Trọng cho lắm.Song tôi nghĩ, có qua cầu mới hay.Bất cứ ai đã từng bước qua ngưỡng cửa nghệ thuật đều có những tâm lý "lập dị" mà người thực tế khó cảm nhận (Sau nầy tìm hiểu lại, tôi mới biết  mình lầm lộn giữa Ngô Viết Trọng tiểu đoàn 2 và Nguyển Đức Trọng tiểu đoàn 1, đại đội trưởng CSDC Ban -Mê-Thuộc.Anh Trọng chưa hề đổi về Lâm Đồng ).

 

Tôi quay người lại thấy Phan Thành Ngọc Điệp trong bộ complet sậm màu nhìn tôi cười. Tôi tiến đến bắt tay anh Điệp.Điệp cười hỏi.
-Cả nhà vẩn bình an ?
Tôi cám ơn anh Điệp.Hai đứa chúng tôi tự nhiên không biết nóí gì thêm.Dù cảm thấy hơi ngột ngạt, một chút lành lạnh nhưng chúng tôi không bỏ đi.Tôi và Điệp có cái duyên sống gần gũi nhau trong suốt quãng thời gian đã đi qua trong cuộc đời. Từ lúc rời học viện về khối CSDC. Rồi gặp nhau ở trại cải tạo Nam Hà. Dưới thời CS chúng tôi thường xuyên qua lại thân thiết với nhau.Ngay khi sang Hoa Kỳ, đôi lần có dịp sang Cali, tôi cũng tìm gặp Điệp...Song tôi và Điệp lại không gắn bó mật thiết nhau như với Linh, Bảy, Sáu , Thuận ...Có phải do tâm lý người hướng nội, kẻ hướng ngoại hay không? Điệp chẳng thay đổi gì cả.Anh vẫn vóc người nhỏ thó nhưng cân đối.Anh có biệt danh là Tề Thiên chắc do tầm vóc khiêm tốn, cử chỉ nhanh và gọn.Điệp có giọng nói sang sảng to giòn như súng trung liên với nhịp liên thanh.Mỗi khi nghe anh nóí, chúng ta có cảm giác nghe được tiếng lưỡi trong miệng anh cất lên đập xuống. Đầu óc tôi lướt qua ký ức rất nhanh và nhớ lời Linh gìa lưu ý. Tôi nhận ngay ra mình có lỗi với anh Điệp.Đây là dịp để nhận lỗi với Điệp.Tôi vổ vai Điệp nóí.
-Tôi nghe Linh nóí.Tôi mới biết đã có lỗi với bạn. Nay tôi xin lỗi bạn, xin bạn bỏ qua.Tôi nghe điện thoại của bạn, tưởng từ Cali gọi sang, không thể ngờ bạn đang ở Utath.
Điệp ân cần vỗ vai tôi nói.
-Không có gì đâu Quang. Thật ra lúc nghe bạn hỏi, tự nhiên tôi cụt hứng nên không nóí thêm nửa.
-Lẽ ra tôi phải biết bạn sang Utath để mời bạn đến nhà mới đúng phép "giao tình" với nhau.
Sau khi nhận lỗi với Điệp, tôi cảm thấy con người nhẹ nhõm hẳn đi và chúng tôi hy vọng sẽ xóa được bức tường vô hình ngăn trở. Số là vào một đêm nọ, tôi nhận được cú điện thoại của Điệp.Tôi lên tiếng hỏi " Điệp hả! Có chuyện gì không?" Điệp trả lời: "Không có gì đâu Quang. Mình chỉ hỏi thăm gia đình bạn. .Nghe nóí bạn vừa mới gả con gái phải không?" Tôi trả lời: "Đúng như vậy". Điệp đáp lại" Thôi bạn nghỉ đi" Điệp nói như vậy và cúp máy.Chính câu hỏi của tôi ngay phút đầu tiên cuộc điện đàm gây nên cú sốc.Tại sao tôi lại có thể có câu hỏi bất lịch sự như vậy? Đây là một tật chứng tồn tại trong tôi, sau những phấn đấu để vượt qua hoàn cảnh nghiệt ngã để đưa gia đình được ổn định như hiện nay.Tôi lại có lỗi tiếp với Điệp khi công khai niềm riêng tư của chúng tôi, đáng lẽ phải nhốt kín.Tôi xin lỗi bạn Điệp lần nửa. Ý tôi muốn mượn thí dụ nầy để làm một kinh nghiệm, hy vọng giúp cho đồng môn chúng ta soi sáng được những u ám trong tình bạn, do một chi tiết thật nhỏ nhoi nào đó.Nếu hiểu nhau sự thông cảm sẽ là một tất yếu.Các bạn có đồng ý với chúng tôi không nào?


Rời Điệp tôi đến chào đồng môn Lương Văn Tụng.Tụng cũng là một nhà văn với bút danh là Lương Thư Trung và Hai Trầu. Anh cũng xuất bản nhiều đầu sách nóí về quê hương, đồng nội.Sách của anh luôn dàn trãi những cánh đồng bát ngát, những con kinh, con rạch chi chít của Miền tây Nam Bộ và những tập quán của người dân quê.Tụng thấy tôi đến cười tươi một cách hồn nhiệt.Anh ôm chầm tôi với câu hỏi chào ngọt ngào.
-Huỳnh Hồng Quang phải không?
Tiếp xúc với anh Tụng tự nhiên mình thấy cõi lòng ấm áp vô cùng. Anh Tụng luôn trong dáng dấp của bậc lão thành Nam Bộ, đàng hoàng,mộc mạc và thân tình.Tôi và Tụng biết nhau từ thuở còn học trung học.Anh học trên tôi một lớp nên không chơi với nhau.Tôi và Tụng là người đồng hương, cùng với Đức Fulro.Tôi ở đầu con rach.Anh ở cuối rạch.Tuy ở xa nhau vài cây số nhưng chúng tôi cùng uống chung với nhau một dòng nước phù sa.Tôi nhớ có lần tôi và anh gặp nhau tại chùa Xá Lợi, trong một phiên hơp xúc tiến việc thành lập Viện đại học Vạn Hạnh.Tôi theo giáo sư Hồ Hữu Tường bước vào hội trường.Tôi vừa vào trong đã thấy anh ngồi sẵn trong đó.Anh đưa tay vẫy chào, cười toe toét.Bẳng đi một thời gian, tôi gặp lại anh trong ngày khai giảng Học viện CSQG. Tụng trở thành đồng môn với tôi từ đó. Do khác trung đội nên chúng tôi chỉ thỉnh thoảng mới gặp nhau. Tôi và Tụng có người bạn thân chung đã khuất nên anh ấy trở thành đề tài khi chúng tôi nóí chuyện với nhau.Anh Tụng tuy thay đổi khá nhiều nhưng không thể xa lạ với tôi, là người biết anh từ lúc thiếu thời. Anh gầy hơn trước chút ít.Da anh sậm hơn trước, đôi chỗ trắng nhạt ra, dường như anh đang có triệu chứng "bạch tạng" của người gìa.Ảnh hưởng làn da nhăn rút lại nên trông anh có vẻ hô hơn lúc còn trẻ.Tóc anh bạc gần trắng nhưng mắt anh vẫn to và sáng.Tôi nói với anh.
-Sách anh viết về sông nước đồng nội giống như Bình Nguyên Lộc, Sơn Nam... nhưng rất "cá tính" của văn Hai Trầu..
Anh Tụng cười tươi nóí.
-Mình xuất bản được 7 quyền, bán gần hết rồi Quang à.
-Thằng Đức nóí: Anh viết về quê hương mình mà không gởi sách tặng cho tôi và nó là một sai lầm.
Anh Tụng cười nóí.
-Quang viết cho mình địa chỉ để gởi sách biếu.Nhưng chỉ gởi quyền nào còn sót thôi.
Tôi cười nói với anh.
-Anh đứng gần bà xã cho tôi lấy một tấm hình kỷ niệm.


Sau khi chụp xong hình, tôi trở ra ngoài gặp Lê Đình Phát. Anh Phát đối với tôi vẫn là quen thuộc. Anh không thay đổi gì cả.Dù mái tóc anh là một thay đổi lớn so với trước.Mặc dù gìa đi nhưng mái tóc của Phát vẩn sum-sê một cách đáng nể.Mái tóc bạc gần trắng, rậm rì được giữ dài phủ gần tới vai, chải tém ôm sát đầu như một kiểu mẫu trưng bày trong tiệm hớt tóc.Tôi phục anh Phát nhất ở chỗ anh vẫn giữ được nét thư sinh sau bao thăng trầm cuộc sống.Anh vẫn ăn nóí nhỏ nhẹ đầy quyến rủ như ngày nào. Các bạn bè thủ thỉ với nhau, anh Phát rất "đắt mèo".Lúc anh làm phòng Điều Hành khối CSDC, anh vẫn còn giữ một chân dạy Pháp văn cho một trường tư, do người nhà làm chủ. Có lẽ nhờ thế mà mấy cô nữ sinh còn mơ mộng, một mặt yêu anh lính Cộng Hòa. Mặt khác phải là thanh niên hòa hao phong nhã.Anh Phát hội đủ 2 yếu tố nầy nên các cô thích là việc khá bình thường.


Tôi rời Phát trở lại đứng chung với nhóm Linh, Bảy và Phan Bá Nghiệp. Anh Nghiệp chẳng những không gìa mà còn rắn rỏi hơn trước nữa.Tôi nhìn chân tay gân guốc của anh có cảm tưởng như những thứ mỡ thừa không khả năng tồn tại trong con người của anh.Anh không bề thế như những con kiến càng, dày công tập luyện. Anh vẫn gầy gầy, lưng cong cong.Song gương mặt hồng hào, đôi mắt to lộ như những yếu tố tạo nên vẻ sung mãn sức khõe của anh. Anh Nghiệp nóí giọng trầm theo âm hưởng Nam Bộ song cuối câu có âm lái bổng tự nhiên, khiến chúng ta khó nhận định anh là người gốc Bắc hay Nam.Tánh Nghiệp vẫn như xưa, vui vẻ, dễ chịu và bao dung.Anh Nghiệp có một thiên tính đặc thù là dễ gây thiệm cảm với người tiếp xúc trong một thời gian ngắn.Anh không khách sáo, chẳng đãi bôi nhưng thân tình tự nhiên thấm dần vào người đối diện lúc nào không biết.Nghiệp là bạn " tri âm tri kỹ " với Bảy nên gần gũi với tôi và Linh là lẽ đương nhiên.

 

Linh gìa ngỏ ý mời tôi,Bảy, Nghiệp và một số bạn khác, sau khi dự họp mặt tiền Hội Ngộ đến tệ xá nhà anh chơi.Linh gìa là người nổi tiếng cân nhắc chặt chẽ, làm việc nghiêm túc, luôn đạt kết quả trong toan tính..Mỗi khi Linh mở miệng, khó có người từ chối.Bảy nhân dịp rủ tôi sang nhà anh Nghiệp ở Arizona chơi sau khi Đại Hội kết thúc.Tôi phải từ chối vì lịch trình của tôi không thể kéo dài thêm.Tôi biết trong số bạn bè của chúng ta rất rỗi-rảnh, thong dong trong thuở cuối đời nên nhân chuyến họp bạn lần nầy, mở một chuyến viễn du dài ngày. Các bạn ấy tiếp tục đi nơi nầy, sang nơi khác tới cả tháng mới trở về nhà. Cái anh Bảy "nhà tôi" là một điển hình.

 

Chúng tôi vẩn tiếp tục trò chuyện với nhau.Mổi đứa chúng tôi, tuỳ tiện chào đón những người quen đi vào.Tôi bắt tay chào anh Đỗ Khanh, anh Tưởng, anh Trâm, anh Tuất, anh Tùng, anh Dẫu, Khang, Đoàn, Minh...Đặc biệt nhất anh Hải, Nguyển Hửu Hải.Tôi không chơi thân với anh Hải trong thời học viện. Ra ngoài chúng tôi cũng không gặp lại nhau.Song dáng vẻ anh Hải đã gây một ấn tượng mạnh trong tôi nên dù xa cách bao nhiêu năm, tôi vẩn nhận ra anh Hải như thường.Dường như anh được bạn bè gắn cho biệt danh là Baby thì phải.Giờ đây tôi mới cảm nhận người đặt tên quá đúng, quá hay.Anh Hải vẫn nhỏ thó và trẻ trung như ngày nào. Miệng anh luôn nở nụ cười tươi một cách tư nhiên.Bất cứ ai nhìn anh cũng cười. Nụ cười của anh Hải thầm lặng, tự nhiên và duyên dáng như nụ cười của cô gái làm duyên, đồng thời cũng ngây thơ như của em bé.Nói anh Hải trẻ chớ thật ra da anh cũng đã nhăn. Mắt anh tuy vẫn to sáng nhưng những chỉ máu đỏ đã nổi lên và mí mắt anh, lông mi thưa thớt làm lộ làn da non đỏ từ bên trong. Nhìn thấy Hải tự nhiên tôi nhớ lời Đặng Văn Giúp kể lúc "trà dư tửu hậu" trong trại Hàm Tân.


-Hải với Giúp ở khác phân trại thuộc trại giam Thanh Hóa.Có một hôm Giúp sang phân trại của Hải.Hải mừng rỡ đón chào Giúp trong cảm giác mừng mừng tủi tủi.Cuộc sống trong tù CS mọi người đều đói, nhiều khi đói tới nhăn răng.Thức ăn thức uống là những tài sản quí gía nhất của người tù.Hải mang cháo ra đãi Giúp.Giúp làm sao có thể từ chối trước thạnh tình của đồng môn Hải. Giúp ăn chén cháo với mắm ruốc Nghệ An. Các bạn phải biết cháo với mắm ruốc là 2 thức ăn khắc nhau, nếu chúng ta ở ngoài trại.Giúp dù không được no đủ nhưng khi nuốt cháo và mắm, phải cố đè hơi cho cháo xuống.Nếu các bạn chưa cảm thông cảm giác của chàng Giúp, hãy mượn câu thơ của Cao Bá Quát tự nhiên thông cảm liền. 

 

Sau khi làm mọi thủ tục thân ái với Hải tôi hỏi Hải.
-Anh Hải có nhớ Giúp không?
-Tôi làm sao quên " lũy " được. Mà sao nãy giờ không thấy anh Giúp ?
-Anh Giúp bị bệnh đỏ mắt không đi được.
-Anh Quang có số điện thoại anh Giúp không?
-Tôi có ghi trong sổ điện thoại nhưng để ở nhà.
Hải cười mĩm nóí.
-Tôi muốn liên lạc với anh Giúp. Giúp cải tạo chung trại với tôi.
-Tới khi về tới nhà tôi gọi báo Giúp, số điện thoại của Hải để Giúp liên lạc.
Chúng tôi trao đổi bấy nhiêu rồi chia tay.Không ngờ một lát sau Hải cầm quyển tiểu thuyết của Ngô Viết Trọng có nhan đề " Xưa và Nay " đưa cho tôi.Anh nóí.
-Anh chuyển giúp tôi quyển sách tặng cho Đặng Văn Giúp.
Tôi cầm lấy quyển sách và nóí.
-Việc nầy dễ dàng thôi.
Hải từ biệt.Tôi mở sách ra xem thấy Hải viết mấy hàng chữ đề tặng kèm theo số phone.Tôi cho đây là một sáng kiến. Anh chàng Giúp khi nhận sách chắc không thể im lặng mãi được.

 

Tôi ghép sách cầm nơi tay vừa thoạt quay đi, thời phát hiện một người đừng sau mình một cách âm thầm.Tôi nhận ra anh là ai ngay.Anh không thay đổi gì hết ngoài mái tóc bạc như trắng.Vẫn dáng người nhỏ thó, gầy gầy, lưng cong cong ,hàm răng không đều nhưng vẫn trắng và tốt.Anh nhìn tôi với đôi mắt to như biết nói,nên chỉ lấy nụ cười chào bạn thay cho lời nói.Tôi xoay hẳn người cười nói với anh.
-Chào hiền tài! Anh còn nhớ tôi không?
-Huỳnh Hồng Quang chớ ai.
Nghe anh ta nói tôi có cảm giác bạn mình Phạm Văn Cờ không già chút nào. Từ ngày ra trường cho tới khi về trại Hàm Tân tôi mới gặp lại Cờ.Anh Cờ hiền lành dễ thương nhờ ảnh hưởng tôn giáo. Anh Cờ là một tín hữu ngoan của đạo Cao Đài.Anh được phong cấp Hiền Tài trong ngành Thế Đạo.Tôi không gặp anh nhưng không quên anh nhờ thấy tên anh thường xuyên xuất hiện trên danh sách đóng góp hổ trợ tập san Thế Đạo.Trước kia anh là Trưởng F Đà Lạt.Tôi thường xuyên lên xuống Đà Lạt công tác ngoại vi cho Phủ Đầu Rồng nhưng chỉ tiếp xúc với Vũ Minh Thiều, còn trưởng F Cờ " bặt vô âm tín ".


Nếu nhắc tới Điệp mà không đề cập tới Huỳnh Văn Thanh tức Thanh cổ cò là một thiếu sót.Phải nói Thanh và Điệp chơi thân trong nhóm, sau khi tốt nghiệp Học viện như Thức,Điền, Khang, Thanh...Song sau khi ra tù, Điệp và Thanh trở thành cặp "song hùng".Hai bạn chơi "game" đấu miệng sôi nổi mỗi khi gặp nhau.Màn "đớp chát" của Thanh-Điệp đã lôi cuốn và gây hào hứng biết bao bạn hữu hiện diện. Kịch tính của màn đấu khẩu rất cao, chỉ thua cặp đôi Ngọc Ngạn-Kỳ Duyên của Tô Văn Lai, chớ ít ai bì?

 

Tôi có dịp tiếp xúc Thanh nên có số nhận xét.Thanh có sự thay đổi quan trọng sau khi ra tù, như lì hơn, ngầu hơn và nóí nhiều hơn.Anh thường kể nhiều chuyện trên mọi lãnh vực, từ quá khứ cho đến tương lai, mà diễn tiến đầu đuôi như thật.Không ít thinh giả cảm phục Thanh là người "ưu thời mẫn thế" hiếm hoi trong tạp nham người Việt hải ngoại. Một " thiện duyên" trong đời tù tội giữa tôi và Thanh. Hai đứa bị nhốt chung từ Long Thành kéo sang Thủ Đức, bay ra Nam Hà, rồi trở vào Hàm Tân. Thanh trưởng F/ CSDB.Tôi thuộc lực lượng CSDC.Tôi đã từng nghe Thanh hơn 2 lần nêu thắc mắc ".Tôi không hiểu sao trong đám tù F của tôi, có lộn 4 tên CSDC ?" Anh Thanh tự đánh gía mối thâm thù đối với VC, chỉ có CSĐB nặng nhất". Điều nầy không sai! Mọi người đểu nghĩ như anh Thanh.Song tôi tự hỏi, có bao giờ Thanh suy nghĩ, tại sao trong 4 đứa CSDC đã có 3 đứa thuộc Biệt Đoàn 222/CSDC ? Và một bất ngờ nữa là dường như, Thanh được thả trước tôi ít lâu!


Mỗi người trong chúng ta chắc có câu trả lời khác nhau.Đây cũng là dịp để tôi mạn phép lướt qua đơn vị của mình, hy vọng các đồng môn chia sẻ nổi nhọc nhằn của bạn mình khi về với CSDC.BĐ222/CSDC được thành lập từ 1960 (tên khác) với những hạt nhân bao gồm công an xung phong và cựu quân nhân.Một số từng là thuộc viên của Lai Văn Sang. của Dương Văn Hiếu.Phần lớn được hấp lại trong những khóa "sình lầy" đầu tiên của Biệt Động Quân.Khi tôi chuyển đến BĐ, họ chỉ còn số ít, đang giử các vị trí cốt cán và căn bản của đơn vị.Biệt Đoàn (BĐ) là đơn vị tổng trừ bị của Bô tư lệnh CSQG, nên địa bàn hoạt động, rộng khắp các vùng chiến thuật. Việc gì của quốc gia,chúng tôi cũng dính vào như biến động Miền Trung, bắt cướp Cua Vàng miền Tây, giải tán cô nhi viện Long Thành, đàn áp tù CS nổi loạn ở Côn Sơn, giữ tù du đảng ở Phú Quốc, tước khí giới Lực Lượng Bảo An Hòa Hảo... Đơn vị CSDC đầu tiên theo tướng Loan đánh chận CS trong tết Mậu Thân, chính là BĐ 222 .Ngoàì việc canh gác BTL/CSQG và các cơ sở trọng yếu quốc gia, kể cả các dinh quốc  khách Đà Lạt.BĐ còn thay thế tiểu đoàn Dù trú đóng tại vườn Tào Đàn, trừ bị cho Dinh Độc Lập và bảo vệ yếu nhân khi cần thiết.Ngoài vị trí thành viên chiến dịch Phụng Hoàng, các đơn vị thuộc BĐ cũng từng phối hợp với quân đội Hoa Kỳ trong chiến dịch CT4, tức bình định các vùng thuộc chiến khu CS cũ ở miền Trung.. . BĐ được nhiều lãnh đạo biết đến nhờ vào kỷ luật và huấn luyện. Lính Biệt đoàn bị "siết chặt" về ứng chiến và thao luyện. Tướng Tấn giữ được tự tin khi chứng kiến một đại đội CSDC, đứng trụ như "thành đồng vách sắt", để cho kẻ nổi loạn tha hồ ném đá tấp nập, vẫn bất động như những pho tượng.Hoặc tướng Bình tỏ ra lạc quan khi chứng kiến lính BĐ biểu diển chiến thuật "Tác chiến trong thành phố"  lên xuống cao ốc bằng dây thừng với khoen chữ D,trong các bài tập: tái chiếm cao ốc, chuyển nhanh băng-ca thương binh từ tầng cao, đưa vũ khí cộng đồng lên cao,  treo ngươì trên dây vẫn sử dụng vũ khí...
BĐ222 có truyển thống tốt đẹp nhờ vào các hạt nhân đầu tiên ngay khi thành lập.BĐ có lẽ là đơn vị đặc biệt duy nhất gắn liền với các biến cố trọng đại của quốc gia.Sau mổi biến cố chính trị, BĐ lại thêm một lần đổi họ thay tên. Câu chuyện của BĐ222/CSDC là như thế, không biết có dính dáng với thời gian tù tội hay không, chưa ai xác định được.


Nhân tiện đây tôi muốn báo cáo với các bạn cùng khóa một sự kiện rất bất thường, thật khó tin nhưng đã xảy ra. Số là trong số bạn tù ở trại Thù Đức có trung tá Nguyễn Thiện, nguyên là sĩ quan Trưởng khối CSĐB dưới thời tướng Loan.Thân phụ trung tá Thiện qua đời.Do yêu cầu của gia đình, trung tá Thiện được phép rời trại về thọ tang cha trong 45 ngày ở Rạch Giá.Hết hạn trung tá Thiện trở lại trại để tiếp tục " học tập" giữa sự kinh ngạc của hầu hết các bạn đồng cảnh.Nhiều người thắc mắc "làm gan" hỏi ông Thiện.
-Trong thời gian cư tang chắc bọn công an theo dõi anh sát lắm phải không?
-Họ không chú ý gì tớ cả.Chỉ trình diện lúc về và đi.
-Sao anh không trốn đi? Ở Rạch Giá tìm đường đi quá dễ.
-Tớ đi quá dễ nhưng sẽ gây khó cho anh em, gia đình ở lại.
Mẫu đối thoại được loan truyền trong trại như một nguồn tin thật "hot". Theo tôi được biết, ông Thiện được thả ra khá sớm so với các trưởng F dưới quyền của ông.Chắc có một số bạn vội vàng kết luận "Ông Thiện có thân nhân theo CS và có địa vị ".Theo tôi, có một góc khuất nào đó mà mình chưa hiểu.Bởi vì những anh Phan Quang Nghiệp(K1), Vương Minh Thu, nhà văn Phan Nhật Nam...con của cán bộ tập kết, mà đâu được thả sớm như ông Thiện.Sang Hoa Kỳ theo diện HO, ông Thiện còn viết báo tự nhận là người phát hiện ý đồ tập kết của VC trong tết Mậu Thân sớm nhất. Ông kể, nhờ vào nguồn tin một kỹ sư (tên Kỳ Lân, không chắc chính xác) nằm vùng trong hệ thống trí vận bị bắt và đầu hàng khai báo.Ông Thiện trình lên tướng Loan để báo cáo lên chính phủ và quân đội. Song tướng Viên không tin do xác nhận bên phía Hoa Kỳ không có chỉ dấu nào.Cuối cùng CSQG ra lệnh cấm trại 100%, quân đội vẫn bình thường.Nhờ vậy khi tiếng súng CS bắt đầu nổ, lực lượng CSQG  đã phản ứng quyết liệt, đẩy lui được CS, bảo vệ được các cơ sở.Ông Thiện tỏ ra hối tiếc khi rời chức vụ mà không bàn giao việc bảo vệ an ninh cho tên kỹ sư đầu hàng.CS trong mật khu cử người về Sài gòn ám sát, giết chết tên cán bộ nằm vùng, phản bội chúng vào năm 1969.


Người bạn Sơn giang cảnh tôi chờ đợi bấy lâu đã xuất hiện.Từ xa tôi nhận ra Sơn dễ dàng.Sau bao nhiêu năm, mái tóc tuy có bạc song anh Sơn vẫn trẻ trung và phong độ.Nhìn kỹ khuôn mặt anh Sơn, chúng ta có thể suy đoán anh Sơn có cuộc sống đầy đủ và nhàn hạ. Nghe và thấy thái độ ung dung , từ tốn, giọng nóí nhỏ nhẹ, cộng với khuôn mặt bầu bĩnh là những nhân tố giúp cho Sơn trở thành con người "thiện cảm" một cách tự nhiên với mọi người.Dấu gìa trên mặt anh Sơn chỉ xuất hiện khi anh nhíu mày hay cau nhăn.Sơn nhìn tôi cười tươi lắm.Tôi đi thẳng tới bắt tay anh.Sơn chỉ nói một câu duy nhất " lâu lắm rồi, mình không gặp nhau", rồi cười.Hai đứa tìm bàn ngồi nói chuyện. Sơn kể sau khi ra khỏi tù, làm một chuyến vượt biên thành công.Sau đó Sơn đoàn tụ với gia đình đã đi trước.Theo tôi Sơn là con người hạnh phúc do định mệnh sắp xếp.Có thể một số bạn không tin, mỗi người có một số mạng do thiên định.Tôi tin và trải nghiệm nhiều lần hiệu ứng.Sơn tuy cùng chung trung đội 22 với tôi.Song lúc còn học viện, chúng tôi không chơi thân do Sơn là mẫu người khép kín.Những bạn ồn ào náo nhiệt hấp dẫn hơn.Mãi khi Sơn chạy loạn về Nam Hà.Chúng tôi có dịp gần gũi và hiểu nhau hơn.

 

Nhờ sang phòng Sơn chơi mà tôi biết được chân tướng một họa sĩ kiêm nhà văn mà tôi từng ái mộ.Ông ta chính là trung tá tâm lý chiến Tạ Tỵ.Ai cũng biết Tạ tiên sinh là họa sĩ Việt Nam đầu tiên vẽ tranh lập thể ( trường phái Picasso).Lúc nầy Tạ tiên sinh khoảng chừng 65 tuổi, khỏe mạnh và lạc quan. Tạ Tỵ không phải lao động cải tạo như mọi tù nhân khác.Ông ta được phép làm nội vụ tại phòng, để vẽ minh họa trên các quyển nhật ký cho các cán bộ trẻ.Tôi gặp Tạ Tỵ và trao đổi với ông ta những mẫu chuyện linh tinh, có cả văn học nghệ thuật của VNCH. Ông ta nói về những tác phẩm của mình. Ông tỏ ra hãnh diện khi khoe với tôi, các tác phẩm của ông không bị chính quyền CS đưa vào danh sách cấm.Tôi rất đổi ngạc nhiên và hỏi ông ta.
-Bác là nhà văn quân đội.Tôi có đọc và nhớ những nhân vật thường là lính mà không bị cấm sao?
-Tác phẩm của tôi hầu hết đề cao tình người, mang tính cách nhân bản.
-VC mà cũng nhận được và tôn trọng nhân bản ?

Ta Tỵ bèn dài dòng nói về tác phẩm của mình để dẫn chứng.Lâu quá tôi không nhớ nhan đề.Nhưng đại ý truyện viết về một anh lính Mỹ lấy cô vợ VN, sinh một đứa con gái.Anh lính được lệnh trở về nước đột ngột không thể mang vợ con theo.Anh hứa sẽ trở lại VN một ngày không xa. Anh để lại một sợi dây chuyền có bức chân dung của anh. Song mãi tới hơn 16 năm sau anh mới trở lại và vợ con anh không để lại tung tích. Anh lân la mấy bar để tìm vợ và con gái.Sau cùng anh tìm thấy bức chân dung trên sợi dây chuyền của một cô gái gọi đến phục vụ.Anh nhận ra con gái trong nỗi bàng hoàng và bên bờ vực thẳm của tội lỗi.Tạ Tỵ kết luận, truyện của ông ta như thế, làm sao phải bị cấm phổ biến.Ông tỏ vẻ thán phục và đề cao chiến thắng của CS.Ông không giấu niềm hãnh diện trong gia đình có nhiều người là quan chức CS.Lúc đó tôi nghĩ rẳng Tạ Tỵ cũng như Thế Uyên, Thế Nguyên, Vũ Thành An, Vũ Hạnh.., có lúc phải tìm cách "trở cờ " để hy vọng được tiếp tuc làm văn nghệ.

Sau khi đến Hoa Kỳ dung thân, tôi lại phát hiện, Tạ Tỵ đã xuất bản cuốn hồi ký " Đáy Địa Ngục "  nhằm lên án trại cải tạo CS như tầng địa ngục trần gian. Tôi chỉ có thể nghĩ thêm, Tạ Tỵ lại trở cờ.Sau ít lâu, tôi lại nghe Tạ Tỵ xin về VN sống và qua đời tại quê hương.Tôi lại một phen thốt lên.Tạ Tỵ lại trở cờ! Một người đã sống và thành danh.Song vì thiếu sĩ khí nên phải trở qua trở lại, rồi cũng về điểm xuất phát.


Tôi chỉ người bạn mập và lùn có bảng tên Sơn mà tôi ngộ nhận là Sơn giang cảnh. Sơn cười nói Anh quên Nguyễn Hồng Son rồi sao?".Tên Nguyễn Hồng Son, tôi vẫn in trong trí nhưng bây giờ anh ta thay đổi nhiều quá, nên không nhận ra được. Tôi nhớ Nguyễn Hồng Son ngày trước vừa nhỏ con, lại ốm nhom.Hình ảnh 10 người tốt nghiệp học viện, chạy "bẻ góc" ngày mãn khóa. Son là người thứ 10 loát choát đứng chào, trông thật buồn cười.


Tôi và Sơn xếp hàng đi lấy thức ăn. Tôi không ngờ thức ăn đa dạng và phong phú quá mức nghĩ của mình. Ngày tiền Đại hội thức ăn do gia chủ là anh Tuất cung cấp và các đồng môn khác ở Cali đưa thêm một cách thiện nguyện.Nhìn thức ăn cũng đã thấy tinh thần "đồng tâm hiệp lực " của các bạn tại địa phương lên cao như thế nào.Tự nhiên trong lòng tôi dâng trào niềm hãnh diện được tham dự một ngày ý nghĩa nhất trong đời.Chúng tôi về bàn ngồi ăn chung với Tôn Văn Pháp, Trần Văn Bảy, Nguyễn Văn Linh và Phan bá Nhiệp, cạnh bên có Đỗ Khanh và Lương Văn Tụng. Câu chuyện xoay dần giữa bàn nầy qua bàn khác một cách thú vị.

 

Đặc biệt nhất là Tôn Văn Pháp. Anh ta tuy là người An Giang, chung miền sông nước với tôi. Ngày trước không thân quen mà sau nầy cũng chẳng gần gũi. Tánh anh Pháp rất tự nhiên, bình dị và ngang tàng. Gần như với bất cứ ai, anh Pháp cũng vồn vã và thân mật. Nhưng khi qua rồi không cần giữ lại chút gì trong tâm hồn. Dù vậy tôi không thể quên Tôn Văn Pháp, một phần có chút kỷ niệm với anh và người bạn thân thiết của tôi là Linh già thường nhắc tới "thầy Pháp".Ngày trước anh ốm cà tong cà teo nhưng cái miệng thời leo lẻo.Việc gì anh cũng ở vào " bậc thầy" nên có biệt danh là thầy Pháp (chớ không phải thầy trừ tà ma quỷ).Ngày chúng tôi trình diện Trung Tâm Huấn Luyện CSDC Đà Lạt. 50 tân sĩ quan vừa xuống phi trường Liên Khàng, được xe chở tới Trại Mát đang chờ nhập khóa. Chúng tôi chia từng nhóm đấu láo cho qua giờ. Anh Pháp ở trong nhóm miền tây với tôi.Anh nói thao thao bất tuyệt chuyện trời mây nước gì đó.Tôi có hỏi anh câu gì không nhớ rõ, làm anh cụt hứng. Anh nhìn tôi trợn mắt, tay chỉ mời tôi ra ngoài để đánh cho một trận nên thân. Tôi nhớ lúc đó cả bọn ôm bụng cười trước câu nói của anh Pháp. Tôn Văn Pháp mà hăm đánh HHQ một trận cho nghiêng ngửa. Thật là một điều khó tin nhưng có thật. Từ đó hình ảnh "lập dị" của Tôn Văn Pháp hiện diện trong đầu óc của tôi cho tới bây giờ. Nay gặp lại anh, nếu Linh và Bảy không gọi Tôn Văn Pháp đến nhập bọn với chúng tôi. Tôi làm sao biết cái anh đẫy đà và lanh chanh đó là Tôn Văn Pháp. Tôn Văn Pháp mang kính râm thường xuyên, dù ngoài trời hay trong nhà.Nét mặt kênh kênh, miệng cười lệch mép, trông bộ dạng như một Mafia Leader, thật tức cười.Có thể nói anh Pháp là một đồng môn dễ mở chuyện nhất. Chúng ta chỉ cần nói được vài tiếng là anh Pháp mở tràng trung liên.Nhờ thế câu chuyện trở nên râm rang và hào hứng ngay.Đối với tôi, anh Pháp vẩn là hình ảnh dễ thân thiện và khó phai nhòa nhất.


 Câu chuyên hàn huyên còn dài nhưng phải tạm dứt khi BTC loan báo mục tự giới thiệu bắt đầu. Các đồng môn lần lượt đứng lên xếp hàng dài chờ tới lượt. Nhờ mục giới thiệu nầy mà chúng tôi nhìn ra một số bạn không cần "đối chiếu" như Nguyễn Văn Em. Trần Khánh Thiện tức Thiện "Anh Khoa", Bùi Xuân Hoan, Giáo Quan,  Lê Văn Minh... Mỗi người lên tự giới thiệu mình, được đại diện BTC tặng môt cánh hoa hồng.Bạn nào mang phu nhân theo, nhận được hoa dâng tặng lại bà xã ghi thêm điểm .Còn đơn thân độc mã về phó hội "Bàn Đào", nhận được cánh hoa thêm lúng túng, không biết phải dùng vào việc gì.Đành ngượng ngùng để lại bàn. Ước gì chỉ có cặp đôi mới được tặng hoa, thời tiện biết mấy!


Trong số các bạn đồng môn có 3 anh Trần Văn Tưởng,Nguyễn Thường Sơn và Trần Văn Tuất gặp ai cũng nói cười vui vẻ, gọi mày tao chi tớ như nhớ nhau lắm.Song tôi cảm thấy nghi ngờ các anh nầy sao nhớ được nhiều người như vậy. Anh Tuất và Sơn nét mặt còn sinh động. Còn anh Tưởng với nét mặt ngây ngây dại dại, dường như chẳng còn nhớ ai ngoài những người anh thường gặp. Lẽ ra tôi phải trò chuyện để xác định bạn mình còn nhớ nhau hay không.Song thấy nhiều bạn đồng môn bu quanh nói cười với nhau, không dư thời gian để thăm dò. Đối với 3 anh, tôi nhận ra dễ dàng vì chẳng thay đổi bao nhiêu.


Bàn bên có anh Đổ Khanh.Nghe anh em kháo nhau Đỗ Khanh bệnh nhiều sợ không đi được.Nay gặp lại anh Khanh tôi thấy tức cười.Anh vẩn kềnh kàng và vặm vỡ. Trông dáng anh Khanh tôi cảm nhận anh còn khỏe hơn tôi, làm sao có chuyện đau với yếu. Khanh là mẫu người khó hiểu và trầm tĩnh. Ngồi bên cạnh, thấy anh nghiêm trang và nề nếp, khiến mình cảm như anh là bậc tiền bối chớ không phải đồng môn. Thực tế, Khanh cũng lớn tuổi hơn bọn chúng tôi khá nhiều. Tôi cũng có kỷ niệm "đồng cam cộng khổ " khó phai với anh Khanh, trong lúc phải thụ hình " ao công đào binh" dưới thời Nguyễn Ngọc Loan - Phạm Huy Sảnh. Anh Khanh có thời gian bị Trưởng khối hành quân, đưa xuống BĐ222 phục vụ như một sự "hạ tầng công tác" trong ít lâu.Để rồi sau đó, anh phom phom về làm trưởng phòng An Ninh Cảnh Lực quận 2 Sài Gòn.Một chức vụ nhiều sĩ quan mơ ước nhưng không được.Bao nhiêu chi tiết đó, đủ cho chúng ta thấy anh Khanh là con người đầy bản lĩnh và phức tạp.Gặp anh, câu chuyện thường do anh khởi xướng, thiên về thế thái nhân tình, sĩ khí,nghĩa tình ...hiếm khi nói về thời sự, chính trị hay tôn giáo.


Chương trình văn nghệ "cây nhà lá vườn" bắt đầu.Nhiều phu nhân lên trình diễn khá xôm tụ.Đặc biệt nhất là chị Tuất, chị Hoan, chị Thức là 3 giọng hát vượt thời gian, đáng khích lệ vô cùng.Ngoài các nàng dâu ra, tôi đặc biệt ghi nhớ 2 đồng môn. Anh Tôn Văn Pháp vốn là cây vọng cổ nhiều người biết tên, sao hôm nay thấy anh ca tân nhạc.Song anh vẩn chứng tỏ là người có khả năng văn nghệ, với chất giọng mượt mà chẳng cần khổ luyện. Ngược lại anh Bảy là tay thường ngân nga những bài boléro trữ tình. Sao hôm nay anh lại cất giọng tả oán mối tình bất toại Vỏ Đông Sơ và Bạch Thu Hà.Dù hết hơi nhưng sự cố gắng của anh Bảy, thể hiện sự tuôn trào tận đáy lòng một nỗi niềm u uất về mối tình ngang trái.Hát vọng cổ hay phải biết đặt mình vào hoàn cảnh của nhân vật.Anh Bảy đã " nhập vai" và "xuất thần" trong diễn tả rất đáng được khán thính giả ngưỡng mộ.

 
Trong các bạn đồng khóa chúng ta có 2 anh là dân gốc Hoa rỏ nét nhất là Lê Tân Hợi và Trầm Quốc Minh.Anh Hợi có cái trán "trượt" tới 1/3 cái đầu và chiếc mũi két, là đặc điểm của anh.Anh ít nói và thường thốt ra những lời lẽ "nôm na" như chúng ta thường nghe ở các bạn gốc Hoa.Song tôi có thắc mắc lớn, sao anh Hợi lại họ Lê.Tôi lục cả kho tàng truyện Tàu cỗ trong ký ức tìm một nhân vật Tàu họ Lê mà không nhớ.Họ Lê và họ Nguyễn là 2 họ lớn của Việt Nam, nhờ thời gian đế chế Lê Nguyễn ngự trị kéo dài. Tôi thoáng thấy anh Hợi đi lẩn trong anh em, đầu đội chiếc nón che kín cái tràn rộng, song anh biến nhanh quá, tôi muốn nhưng không thể bắt tay chào anh, hỏi coi còn nhớ mình hay không? Sở dĩ tôi để tâm theo dõi anh bởi vì anh cũng là một sĩ quan CSDC. Anh Hợi là một bạn đồng khóa "đặc biệt " tôi thấy nhưng chưa hề đối diện chào hỏi.

 

Còn bạn Trầm Quốc Minh , chúng tôi mừng rỡ tái ngộ, ôm nhau nhưng không hôn, thể hiện một tình cảm thân thiết đậm đà.Anh Minh đi với phu nhân nên việc ôm anh cũng khiến mình ngỡ ngàng. Anh Minh không già chút nào, gần như anh đứng vững trước sự tàn phá của thời gian. Minh có cách ăn nói chân phương, không cần khách sáo huê mỹ nhưng cũng tạo được sự thương mến của bạn bè. Minh có biệt danh là Minh Mộng Du.Ngày trước ở học viện không biết anh có đi lang thang trong đêm hay không mà bị anh em gán cho cái "nick name " như vậy.Lúc thụ huấn tại trung tâm CSDC Đà Lạt. Anh Minh nằm kế tôi.Minh lại có thói quen để lựu đạn trên đầu nằm.Nhiều anh nói chơi hay nói thiệt không biết "Đêm đêm thấy Trầm Quốc Minh lục lấy lựu đạn ra chơi". Tôi nghe khiến nổi " ốc da gà ".Đối với tôi Minh rất hào sảng.Tôi có nhiều thí dụ để kết luận như vậy.Số là trong những ngày cuối khóa.Tôi, Đức Fulro và Sáu lèo, có bao nhiêu tiền đem " cúng" cho bạn Thể (Trung đội 23), nghe đồn là tay bạc bịp lẫy lừng.Thế nên ra tới Đà Lạt không còn xu dính túi. Trong khi chờ gia đình gởi chi phiếu tiếp tế, chúng tôi rất cần tiền tiêu vặt.Nhất là cuối tuần đi dạo Đà Lạt chơi mà không tiền, có chết thôi.Trầm Quốc Minh ngược lại, trong túi đầy ấp tiền. Linh và Bảy , dân miền sông nước với tôi cũng lâm vào tình trạng thiếu hụt.Một điều quái dị nhất là Minh mộng du chỉ tin tôi và cho tôi mượn tiền "bao nhiêu cũng được".Tôi mượn tiền Minh để xài chung với Linh và Bảy cho đến khi nhận thư bảo đảm từ nhà gởi tới.

 

Một thí dụ khác, khi Minh làm đại đội trưởng CSDC Sa Đéc, tôi có công chuyện phải về quê.Khi đi ngang qua thị trấn Sa Đéc ghé thăm Minh và được Minh đổ đầy bình xăng để tiếp tục lộ trình.Chúng tôi có nhiều kỷ niệm gắn bó với nhau, mấy mươi năm không thấy nhau, giờ gặp lại sao không mừng ?


Buổi Tiền Đại Hội còn đang diễn tiến ồn ào bằng âm thanh nói cười vang rân. Linh già "ra lệnh" tập hợp lên đường, xuống nhà Linh theo lời mời.Linh sợ đi trễ khiến nhiều bạn từ bang khác , lái xe theo máy CPS sẽ lạc đường nếu về muộn. Chúng tôi đến nhà Linh trên 3 chiếc xe.Xe do Linh lái, chở vợ chồng Tua và Bảy.Xe Điệp lái chở vợ chồng Trà Văn Tứ và 2 Thanh ( Trịnh và Hùynh).Xe Nghiệp lái chở tôi, Hiền và vợ chồng Thành De Gaulle. Đường đến nhà Linh phải chạy vòng vèo và leo dốc. Nghiệp đến từ Arizona nên không biết nhiều đường xá Cali.Dù Nghiệp sử dụng CPS một cách điêu luyện và đã "set up" trước mà vẫn chạy nhầm đường.Máy CPS nhiều lần nhằc nhở phải hoành trở lại để đi đúng đường.Thế cho nên chúng tôi đến nơi sau xe Linh rất lâu, nhưng trước Điệp một thời gian không ngắn.Đường xá Cali đối với Điệp phải rỏ như vân chỉ trong lòng bàn tay.Sự trễ tràng chắc phải có nguyên nhân khác?


Nhà Linh đẹp và to vượt mức tưởng của tôi. Phía trước nhà, về bên phải là bồn nước phun với nhiều chảo xi măng hứng nước tràn từ trên mà chúng ta thường thấy ở các công viên.Phía dưới là nên cỏ thuần giống, cắt xén một cách công phu.Căn nhà dựng đứng một cách sừng sững, vươn lên giữa bầu trời xanh lơ với nhiều mái ngói đỏ, cao thấp khác nhau, trông như một bụi nấm trong tranh với nhiều tầng lá màu đỏ.Nhìn toàn cảnh khu vực tương ứng  với nhiều căn nhà lân cận, trong đầu tôi hiện ra con số triệu đô dành cho trị giá căn nhà.Tôi cảm thấy mừng rơn khi nghĩ tới sự thành công của bạn mình.Linh thành công cũng là điều dễ hiểu.Trong quá khứ, Linh đã từng thành công trong mọi viêc, nhờ tính chặt chẽ, cần cù và suy tính chi li.


Chúng tôi đứng chung trước nhà, chụp hình lưu niệm, cũng đồng thời nhìn ngắm quang cảnh chung quanh và bàn phiếm cho vui.Tôi có dịp nghe bạn Tua xuýt xoa ca tụng căn nhà.Trước đây tôi không có dịp tiếp xúc nhiều với Tua do hoàn cảnh làm việc và cuộc sống.Sự tái ngộ hôm nay giúp tôi nhận thức, Tua là mẫu người năng động, nhiệt tình và thích nghi.So với mấy mươi năm xa cách từ khi rời học viện, Tua vẩn giữ được giọng nói như xưa, tuy không chải-chuốt nhưng rất nồng nhiệt, có khả năng làm " bùi" tai người nghe.Nói chuyên với Tua, dù chưa đồng cảm sâu sắc, song chúng tôi vẫn cảm thấy vui vui và thinh thích.


Chúng tôi không vào cửa chính căn nhà đang đóng kín.Chúng tôi theo lối driveway vào nhà bằng cửa sau.Dọc theo vách rào được đổ đất tôn cao, trồng toàn thanh long xanh tươi.Nhiều cây cho ra bông, kết trái, trông thật hấp dẫn. Dân xứ lạnh, tuyết phủ suốt mùa đông, cây nhiệt đới rất khó sinh tồn, thấy mấy cây thanh long khoe tươi trong lòng thích lắm.Ước gì mình có được những cây ăn trái "quê nhà", chắc cuộc sống đỡ tẻ nhạt.Gia chủ giới thiệu thêm.Nơi đây không chỉ có thanh long đỏ mà có loại màu vàng nữa.Tôi chưa mục kích loại đặc biệt nầy từ bao giờ, kể cả khi còn ở Việt Nam. Bang Cali khí hậu ấm cúng , không có tuyết rơi nên cuộc sống rất thoải mái. Không như Utah,.về mùa đông xe đậu ngoài trời, sáng ra chuẩn bị đi làm, chỉ thấy một khối trắng tuyết lù lù, đáng hãi vô cùng.Muốn lái xe đi làm phải mất từ 20 đến nửa giờ để "lean up" xong lớp tuyết phủ dày.Các bạn thử nghĩ, đứng dưới trời đông giá, nhiệt độ đôi khi xuống tới âm độ F , gió bắc cực cứ thổi tốc vào mặt như nước đá bắn thẳng , làm rát buốt tới nhức lỗ tai.Nhà ít người, ít xe được nằm gọn trong garage không gặp cảnh nầy.

Sân sau có vị thế  như bao lơn, nhờ căn nhà tọa lạc trên cao độ, dường như một đỉnh đồi thì phải.Chúng tôi đứng tựa người vào hàng rào, nhìn xuống thung lũng.Phía dưới có trường college với nhiều căn nhà và bãi đậu xe trông lố nhố như "bát úp ".Đối diện college là một vách núi cao, với hàng chữ in to kẻ trên đá, màu trắng "San Antonio". Nhìn hàng chữ, chúng tôi tự nghĩ  mình đang đứng tại thành phố cùng tên.Nhà có vị trí lý tưởng như thế mà trên đầu tôi, còn xây thêm cái desk nhỏ bằng gỗ, hướng nhô ra thung lũng.Nơi nầy về mùa hè, diễn ra những bữa tiệc barbecue thật quá lý tưởng. Chúng tôi liên tưởng, không có khoái cảm nào bằng ngồi ăn nhậu dưới bầu trời đầy sao,giữa làn gió biển thổi lộng vào mát mẻ. Sân sau rộng vừa phải, được tráng xi măng, chỉ chừa ra những gốc cây ăn trái trồng rải rác, nơi trung tâm có một bồn hoa to, bán kính cỡ 1m5, cao ngang ngực , xây bằng gạch trang trí màu đỏ, trồng nhiều loại hoa với màu sắc phong phú sặc sỡ.Phía trái căn nhà cũng tráng xi măng với hàng rào sắt chắn ngang, phân cách sân trước và sau.Nơi đây dùng chứa các vật dụng linh tinh dùng cho công viêc ngoài trời. Chúng tôi túa ra, kẻ đứng người ngồi trên những chiếc băng thả dọc theo chiều ngang nhà.Ai muốn ngắm cảnh hay trò chuyện tùy thich.

 

Sau một lát, chủ nhà mời vào trong dùng nước.Chúng tôi tách làm 2 nhóm .Nhóm ở lại bên ngoài gồm chúng tôi, vợ chồng Tua, 2 Thanh và Hiền.Chúng tôi nghe Thanh “cổ cò"  kể chuyện.Chuyện nào do Thanh kể, đều hội đủ các tình tiết, ngày giờ, diễn tiến chặt chẽ và liên tục.Mẩu nào cũng hấp dẫn người nghe.Nhìn nét mặt Tua trong lúc lắng nghe chăm chú, tưởng chừng như anh đang thưởng thức một vở kịch nói trên sân khấu.Đây là đặc điểm khiến tôi thích Tua, trông anh trẻ trung và liến-thoắng làm sao!Bà xã Tua ngồi kế bên không kém phần trẻ trung và vui tính. Chúng tôi cảm thấy vợ chồng Tua là một cặp trẻ trung, tương xứng nhất trong các cặp đôi bạn cùng khóa chúng ta.

 

Bạn Hiền không kém phần têu tếu. Anh nói nhiều với giọng the thé nhưng không ẩn chứa nhiều nội lực.Anh cũng thuyết nhiều đề tài từ tình bạn, cuộc sống cho đến sức khõe người già.Anh khoe già như anh, không cần uống thuốc "chống bệnh " mà vẩn khỏe. Song tôi quan sát thấy Hiền già nhiều chứ không như lời anh tự hào.Mắt anh mờ đục và đổ ghèn thường xuyên.Mỗi khi anh nói, nước bọt ứa ra hai bên mép, chứng tỏ hệ thống điều hợp răng hàm lưỡi của anh không còn chính xác.Xuyên qua câu chuyên và lời nói, Hiền thể hiện là một mẫu người bộc trực và ngay thẳng, rất đáng kính.

 

Thanh ngoài việc kể chuyện hay, giống như những tay lãng tử thường qua lại giữa các đế chế Âu Châu, thời trung cỗ để mua vui các vua chúa bằng những mẫu chuyện "thần kỳ" không bao giờ dứt, theo kiểu  "Ngàn lẽ một đêm" của Ba Tư. Ngoài tài kể chuyện hay, Thanh còn là nhà lý luận chính trị và tiên đoán thời cuộc đươc nhiều người quan tâm.Tôi là một trong số  người đến nhà Linh may mắn được nghe anh tiên đoán tương lai ở VN, đại khái sau: "Tụi bạn nói lại, thằng Phạm Thư Đăng , con ông Phạm Thư Đường, làm việc tại tòa bạch ốc tiết lộ: Mỹ sẽ đạo diễn và dàn xếp để đưa CHHV lên làm thủ tướng Việt Nam sau nầy...".Người nghe có tin hay không tùy theo suy nghĩ cá nhân. Song bài bác thẳng thừng thật khó xảy ra. Bởi vì Phạm Thư Đăng, con trung tá Phạm Thư Đường , làm việc tại tòa bach ốc với tư cách chuyên viên về các vần đề chính trị, xã hội là chuyện có thật, ai cũng biết. Còn trung tá Phạm Thư Đường, chánh văn phòng cố vấn Ngô Đình Nhu.Người thay thế bác sĩ Tuyến lãnh đạo Sở Nghiên cứu chính trị xã hội( tiền thân trung ương tình báo), sau  khi bác sĩ Tuyến bị thất sủng đưa đi làm Tổng Lãnh Sự Hồng Kông.Trung tá Đường tuy bị giải ngũ từ năm 1963 nhưng bị nhốt cải tạo chung với tôi và Thanh, do tư cách đảng viên cao cấp đảng Nhân Xã.Trung tá Đường là nhân vật tiêu biểu, biết nhiều bí ẩn dưới thời đệ nhất cộng hòa.Nhiều bạn thán phục Thanh, gọi ví von Thanh như bộ tự điển sống do anh nhắc được những con số nhỏ nhặt, tưởng chừng khó ai nhớ nổi.Riêng tôi nghĩ khác.Nếu Thanh chịu cầm bút sẽ là nhà viết tiểu thuyết lịch sử kỳ tài.Cỡ Trần Bạch Đằng (Nguyễn Trương Thiên Lý) tác giả " Ván Bài Lật Ngửa" chỉ đáng đứng sau Thanh?


Sau những mẫu chuyện hàn huyên, tôi biết Tua là người gốc Biên Hòa và am tường chuyện " phe ta" ở vùng 3 Chiến Thuật. Tôi mới hỏi Tua về trường hợp Lê Văn Miêng bị CS giết vào giờ 25 như thế nào?Tua kể chuyện Miêng với thái độ rất tự tin. Tua nói "Anh Miệng là dân Bến Tre nhưng có vợ là người địa phương.Miêng được bổ nhiệm làm chỉ huy trưởng CSQG /Phú Thọ thuộc Bình Dương. Đây là một địa bàn "xôi đậu" có nhiều du kích CS hoạt động. Miêng đẩy mạnh công việc tiêu trừ du kích CS và thu được nhiều kết quả. Nhiều du kích CS nằm vùng bị giết hoặc bị bắt khiến cho tình hình an ninh tại địa phương được cải thiện rất đáng kể. Điều oái oăm là trong số du kích bị sát hại có những người liên hệ "bà con" với bên vợ Miêng. Mối thâm thù "đặc biệt" bắt đầu nảy sinh từ đây. Miêng được Bộ Tư Lệnh tưởng thưởng bằng đặc cách thăng thiếu tá và chuyển về làm chỉ huy trưởng/CSQG /Phú Cường tức Thủ Dầu Một, thị trấn trung tâm của Bình Dương.Con đường thăng tiến của thiếu tá Miêng tưởng chừng đi lên với nhiều thành quả ngoạn mục hơn.Nào ngờ biến cố 75 đột ngột xảy ra, chế độ VNCH bị quật ngã một cách tức tưởi. Quân CS tràn vào thành phố tiếp thu chính quyền.Những người du kích CS, lạc hậu thiếu văn minh đó, bất kể giao ước và luật chiến tranh, họ  bắt lôi Miêng đem ra xử bắn ngay lúc nhận bàn giao" . Tôi nghe Tua kể về cái chết đầy kịch tính của anh hùng Lê Văn Miêng, cảm thấy lòng rung động sâu sắc.  Sự hy sinh của của thiếu tá Lê Văn Miêng là một cống hiến cao cả của một chiến sĩ tự do , xứng đáng được  tổ quốc ghi công.Mọi vinh quang thuộc về chiến sĩ Lê Văn Miêng! Điều nầy cũng chứng tỏ bên thắng cuộc chỉ là lũ hèn mọn và đê tiện, cam tâm giết hại người "ngã ngựa" , trong tay không còn vũ khí để tự vệ. Bản thân là người chiến sĩ  cầm súng xung trận tìm chiến thắng trên chiến trường mà không giữ được "tinh thần mã thượng " , chỉ là lũ thổ phỉ, dù nắm được quyền lực chính thống, vẫn là bọn côn đồ đắc thời hống hách , khiến dân lành phải lầm than khốn khổ triền miên. Sự hy sinh của Miêng tuy không bằng các liệt sĩ "tuẫn tiết theo thành " nhưng cũng bất khuất oanh liệt, xứng đáng cho mọi người tôn kính.Đáng tiếc ! Thiếu tá Miêng chỉ được gia đình và đồng môn thương tiếc và ngưỡng mộ.Mọi người , gần như không hề biết  một thiếu tá CSQG Lê Văn Miêng bị cộng quân xử tử trước ba quân, ngay trong giờ bàn giao. Thế giới cũng chưa hề biết tới hành vi dã man nầy.Thật bất công cho một tử sĩ đồng môn của chúng ta! Các bạn đồng khóa có cùng ý nghĩ như chúng tôi hay không? Ước gì mỗi người trong chúng ta, để tâm sưu tầm thêm nhiều chứng cớ, nhiều tình tiết, để chung đậu lại thành một bản anh hùng ca, để đưa tầm vóc thiếu tá Miêng trở lại đúng vị trí nó như các tử sĩ đại tá Hồ Ngọc Cẩn, dân biểu Châu Đốc Nguyễn( hay Trần) Văn Dậu...


Sau cùng,tất cả chúng tôi đều kéo vào nhà trong. Chúng tôi ngồi uống nước tán gẩu chuyện tầm phào, chờ được mời ăn.Tôi nhìn xung quanh căn nhà thấy phòng khách ăn thông với nhà bếp.Phòng dành cho family được ngăn cách bởi khu trung tâm, gồm cầu thang dẩn lên các phòng ngủ và khoảng không gian dành cho lò sưởi và bệ trưng bày các kỷ vật trang trí khác.Nhìn chiếc thang uốn cong cong theo kiểu thường thấy ở các nhà cư dân Á Châu.Lối kiến trúc nội thất căn nhà vẫn theo lối xây dựng phổ thông, xen vài nét chấm phá Á Châu, cho có vẻ canh tân.Sự chờ đợi của chúng tôi không kéo dài bao lâu.Anh Linh và bà xã xuất hiện, nồng nhiệt và ân cần mời chúng tôi ngồi vào bàn ăn. Chúng tôi không khách sáo, vui vẻ ngồi vào bàn trải khăn màu ngà nhạt. Lúc này trên bàn đã bày ra, các dĩa chả giò, bánh phòng tôm, rau cải và gỏi bò tái.Đây là những món ăn khá phổ biến trong các tiệc "dã chiến" thường thấy trong các gia đình người Việt hải ngoại.

 

Linh không ngồi mặc dù nhiều thực khách van nài Linh cùng ăn chung.Linh cười, gật đầu, miệng nói thủng thẳng nhưng vẫn muốn đứng để khoan đãi bạn bè.Linh đặc biệt giới thiệu món bánh phòng tôm, đặc sản Sóc Trăng. Chúng tôi là dân tỉnh Sa Déc , một địa phương có bánh phòng tôm Sa Giang vang danh khắp thế giới, nghe Linh nói, rất hiếu kỳ.Tôi nhìn dĩa bánh thấy quả có nét khác với các loại bánh phòng tôm thông thường. Hình dáng chữ nhật, to rộng hơn khổ bánh các nơi. Nó không trắng hoặc ngà như "người ta", nó có màu vàng bóng như màu vàng đậu xanh bóc vỏ. Tôi nhìn kỹ mép bánh, có lằn chẻ đôi, dường như hai miếng bột ép chặt dính  nhau.Khi mọi người cùng cầm đũa, tôi gắp ngay bánh phông tôm cắn để xem hương vị ngon cỡ nào.Tôi nhai thật chậm để thẩm thấu hương vị nó cho trọn vẹn. Quả nó đặc biệt thật! Bánh nầy ngoài thơm ngon do thịt tôm,bột chiên phồng giòn mà còn vị bùi bùi nửa.Không biết nó có pha trộn đậu xanh hay không, vì bánh không giữ một chút mùi đậu nào.Sau cùng, mỗi người được một tô mì thập cẩm phổ biến ở các tiệm Tàu. Hương vị tô mì mang cho chúng ta nhận thức người nhà anh Linh cũng là tay nấu nướng có "tay nghề" do nước lèo ngọt dịu và sợi mì dai và giòn. Buổi ăn đơn giản nhưng thấm đượm nhiều hương vị đặc biệt. Cộng thêm thái độ ân cần hiếu khách của gia chủ  đã tạo nên những ấn tượng nhớ đời bên lề Đại Hội.Chúng tôi từ giã ra về và hẹn gặp lại vào ngày mai tại nhà hàng. Linh phải lái xe đưa vợ chồng Tua và Hiền trở lại Little Sài Gòn.

 

 

Quang cảnh buổi lễ khai mạc Kỷ Niệm 46 Năm Hội Ngộ Cựu SVSQ/ Khóa 2/HVCSQG tại California ngày 26-10-2013.


Hôm nay ngày Đại Hội khai mạc chính thức. Nhưng phải chờ tới trưa, đúng 11 giờ. Chúng tôi, hầu như tất cả cư dân ngụ Little Sai Gòn inn về dự họp khóa, đều kéo sang quán Tip Top uống cà phê sáng từ trước 7 giờ. Chúng tôi gồm Địch, Bình, Sáu Lèo, Thuận, vợ chồng Thành De Gaulle,vợ chồng Thân, các bạn tiểu đoàn 2... ngồi quây quần bên những chiếc bàn kê sát nhau, uống cà phê sữa, ăn chút gì như bánh bao, pâté chaud...dằn bao tử để chờ tới trưa cho đỡ sót. Chúng tôi nói chuyên xưa , chuyện nay, chuyện linh tinh, chuyện riêng, chuyện chung...trong một không khí đầm thắm và gắn bó đặc biệt như người nhà.Chúng tôi ngồi "nhâm nhi" một đỗi Viễn đến. Nhận thấy mình đến trễ nên Viễn để nghị đến quán cà phê Lan Hương, một tụ điểm "phe ta" ngồi uống tiếp để biết sự tình "dân Cali".Sẵn trong tâm trạng "nghe tiếng nhưng chưa thấy mặt" chúng tôi đều đồng tình.Tôi và Địch theo anh Viễn.Các bạn khác hoặc ở lại hoặc đi theo lịch trình của nhóm.Chúng tôi hẹn sẽ gặp nhau vào trưa nay tại nhà hàng Diamond Seafood Palace. Đến nơi, chúng tôi thấy thực khách ngồi đầy quanh những chiếc bàn tròn đặt  theo hình chữ L phía trước quán.Chúng tôi không vào bên trong quán , chỉ xà vào ngồi chung với các bạn đồng khóa đang hiện diện nơi đây. Nhìn quanh thấy bạn mình khá đông, dường như chiếm tới mấy bàn.Tôi nhìn sang các bàn bên cạnh, nhận ngay các chiến hữu dù chưa nhận ra ai là ai. Dù gương mặt xương xương hay bầu bĩnh, tóc cắt ngắn hoặc dài thật dài, áo khoác bạc màu hay không...Tất cả đểu thể hiện nét phong sương phảng phất mãi mãi trên bộ dáng, gương mặt, tôi có cảm giác như đã từng thấy nhau trong các trại cải tạo, trên các đường phố Sài Gòn...Mọi người nhìn chúng tôi một cách thiện cảm như sẵn sàng tiếp chuyện. Tôi nghĩ chắc "người ta" cũng biết mình đang họp khóa hay ngành, vì sinh hoạt nầy gần như phổ biến tại các thành phố đông người Việt sinh sống. Tôi ngồi chung bàn với Thanh huỳnh, Tứ, Phát, Hiền,Tịnh Điệp, Khanh, Khang...nhiều người quá không nhớ hết.Chúng tôi không uống cà phê mà uống trà nóng free.Chủ quán chắc không xa lạ với BTC nên bình trà được thay nóng liên tục.Thái độ hiếu khách kiểu Việt Nam trên quê hương không phải ở đâu cũng có.Chúng tôi ngồi với nhau cả giờ.Mỗi người thỉnh thoảng nói một câu "hàn huyên bâng quơ" cũng góp thành chuyện,tạo nên bầu không khí râm rang, huyên náo cho một quán cà phê đặc thù vào buổi sáng.

Từ trái: Huýnh Hồng Quang, Nguyễn Văn Linh.

 

Sau đó chúng tôi chia tay, lần lượt đến nơi mở Đại Hội.Viễn đưa tôi và Địch đến nhà hàng, nơi mở Đại Hội. Cả ba chúng tôi bươn-bã vào quán.Lúc nầy BTC đã hoàn tất mọi công việc cơ bản đang túc trực chờ đón chào khách tham dự.Tôi vào tới cửa chính được anh em phân phát huy hiệu học viện để cài trên áo.Trong cuôc sống biết bao lần cài kim trên áo.Thế hôm nay tôi có phần vất vả mới cài xong cái huy hiệu cho vừa ý.Viêc cài kim tuy nhỏ nhưng mang đến cho chúng tôi một nhận thức không nhỏ "Sự vụng về là một tín hiệu mất năng lực của người gìa ".Những ngón tay không còn tuân lệnh chủ như ngày trước nên việc giữ cái huy hiệu trong tay đã khó, mà còn phải gài cái khóa nhỏ li ti, lúc nào cũng có thể lọt theo kẻ ngón tay.Nào phải là việc đơn giản? Viễn và Địch đi nhanh vào trong, tôi nấn ná ở ngoài để xem các đồng môn cài huy hiệu như thế nào.Các bạn lần lượt vào tới, mỗi người cũng nhận được một huy hiệu.Một số phải nhờ người khác giúp cài hộ.Những bạn tự cài, có vẻ còn khó khăn hơn tôi.Thậm chí có vài anh làm rơi cái khóa xuống nền xi-măng lăn long-lóc. Cái khóa nhỏ xíu, cỡ đầu cọng chân nhang, không dễ tìm khi nằm khuất dưới gầm xe.Tôi không dám đứng nhìn, phải tham gia vào việc truy lùng mấy cái khóa ngoan cố.Cuộc truy tầm tưởng như bất thành. May mắn thay chiếc xe được một đồng môn lái đi lo công việc.Chiếc khóa hiện ra ngay kế vết bánh xe in trên sân trước. Việc cài huy hiệu kết thúc như chỉ ra một khái niệm "tuổi già đã đến với tất cả chúng ta là một hiện thực ".

 

Tôi vào trong thấy toàn cảnh nhà hàng được thắp sáng mờ mờ một cách ảo diệu.Nhà hàng tỏ ra sành điệu khi  chơi " ton màu "  trắng, xanh lá lẫn xanh da trời, hòa quyện thành một ánh sáng tổng hợp dịu mát. Tôi được đại diện BTC chào đón ngay phút đầu tiên.Anh Phạm Hoài Dĩnh trong bộ cảnh phục áo trắng quần xanh, đầu đội mũ nồi đen,rất đặc biệt mà từ lúc rời học viện tới giờ tôi chưa hề gặp lại ở các BCH/CSQG.Hình ảnh anh Dĩnh khiến tôi nhớ tới Viện trưởng Học viện CSQG Đàm Trung Mộc và trưởng phòng học vụ kiêm giảng sư Trần Văn Vẽ.Hai vị nầy chỉ quen đội béret đen khi mặc cảnh phục. Anh Dĩnh tuy tuổi cao, có thể nói anh là một trong những sinh viên có tuổi đời cao nhất trong học viện.Thế nhưng anh vẫn đi đứng chững chạc như người mẫu " cơ bản thao diễn".Anh Dĩnh ăn nói vui vẻ, hoạt bát nhưng không bao giờ vượt khuôn phép của "Gentleman".Tôi kính trọng anh Dĩnh từ lúc còn ở học viện do tuổi tác và tư cách.

 

Tôi rời anh Dĩnh đến bắt tay anh Tứ trong bộ đồ CSDC. Anh Tứ vốn là một chàng trai dáng dấp cao to, mặt dễ nhìn song hơi ngầu. Ngược lại, anh rất hiền lành, ăn nói duyên dáng. Khi cần êm dịu hơn, giọng anh nhẹ tênh một cách ngọt ngào và thu hút.Anh Tứ từng sống với nghề xướng ngôn viên không khiến bạn bè ngạc nhiên chút nào.Anh mặc lại cảnh phục CSDC sau hàng chục năm lìa xa, vẩn tỏ ra quen thuộc, đi đứng thong dong.Có lẽ, một phần nhờ nền vải ủi kỹ nhưng không hồ nên mềm mại. Dù màu hoa Chocolat  của anh, không được giống màu hoa đất CSDC cùa chúng ta.

 

Nhìn lên khán đài thiết trí đơn sơ nhưng không thiếu vẻ trang nghiêm.Mấy lá cờ, huy hiệu học viện , bức hình kỷ niệm ngày mãn khóa là những dấu ấn của khóa học Trần Bình Trọng.Ngay trung tâm sân khấu, bàn thờ Viện trưởng học viện với bức chân dung đại tá Đàm Trung Mộc đã thể hiện cá tính khóa và mục đích tôn vinh của buổi lễ. Chúng tôi thấy anh Thụy, anh Tài trong complet lễ phục CSQG đi tới lui trước khán đài.Nhìn cách phục sức của hai anh, tôi có thể suy đoán tính cách quan trọng của vai trò do 2 anh đảm trách trong buổi lễ.

 

Bên cạnh hai anh còn có 3 anh mặc đồng phục CSDC.Nhin bộ dáng 3 anh chiến si  CSDC đầy kich tính không thể không chú ý. Anh Điệp bước những bước dài.Ngực uỡn ra một cách tự tin, thỉnh thoảng anh cúi xuống nhìn bộ đồng phục ủi hồ thẳng nếp với vẻ hài lòng. Song dáng người anh thấp nhỏ, chiếc bụng hơi to , cộng thêm mái tóc dài là những nét phản diện, khiến anh giống như một chàng lính kiểng không hơn kém.. Còn anh Thiện, mặc bộ đồ đúng cách và đẹp không chê được chỗ nào.Anh giữ được một body khá đẹp nên mặc cảnh phục hoa đất, toát được nét kiêu hùng.Song anh lại thích giậm giày bốt xuống nền sân khấu nghe đùng đùng, trông rất kịch tính và cường điệu, y như một anh sắc phục thích diện CSDC cho oai.Còn anh Hàm trong cảnh phục CSDC, tay cầm tờ giấy chạy tới chạy lui, dáng người cao ráo, bụ bẫm  nhưng không hùng dũng mà nho nhã như anh lính văn phòng.Tôi dám nhận xét như vậy không phải để chê bạn mình mà chỉ muốn nêu nét đặc thù của anh lính gìa. Những việc bình thường khi trước, giờ đây đã trở thành bất thường!Trong toàn cảnh các anh vẫn là những bông hoa khoe sắc, gợi lai cho chúng tôi một hoài niệm về một thời đáng sống, cho thương yêu và lý tưởng dù đang mờ dần theo thời gian.


Khách tham dự kéo đến càng lúc càng đông.Tôi bắt tay các bạn đến nỗi bây giờ không nhớ gồm những bạn nào.Tôi đặc biệt thấy anh Hợi xuất hiện giữa làn sóng người đang tràn vào.Anh đi nhanh vào trong, đến đỗi tôi chưa kịp đón bắt tay, anh đã biến mất vào đám đông khách tham dự.Giờ nầy, nhiều người đứng rãi rác giữa các bàn ghế bọc vải trắng nên khó phân biệt ai là ai.Tôi đã để tâm nhìn theo anh Hợi cho chắc ăn. Bởi vì trong buổi tiền Đại Hội anh không tham dự,nhưng tôi đã trông nhầm anh với một bạn khác.Dường như là anh Thái của tiểu đoàn 2. Sở dĩ có lầm-lẫn nầy do anh Thái đội chiếc mũ che kín vầng trán nên làm mất đặc điểm để nhận diện đích xác là anh Hợi. Lần nầy đúng là anh, do cái trán để trần bóng loáng!  Song tôi và anh lại không duyên chào mừng với nhau? Sự quan tâm của tôi cũng biến mất khi tốp Linh, Bảy, Nghiệp, Thanh,Tụng, Sơn ...kéo vào.

 

Chúng tôi gặp lại nhau " tay bắt mặt mừng".Chúng tôi kéo trở ra bàn tiếp tân để chụp hình lưu niệm.Nhiều bạn khác cũng làm như chúng tôi.Số người tập trung quá đông, gây ách tắc bàn tiếp tân đang thu tiền và ghi danh.Anh Lợi trong BTC phải can thiệp để trả lại không gian cho bàn tiếp tân. Chúng tôi kéo nhau vào trong tìm bàn ngồi vì BTC loan báo sắp đến giờ khai mạc. Chúng tôi ngồi chung bàn gồm vợ chồng Tứ, vợ chồng Tua, vợ chồng Linh, Bảy, Thanh.Tua dành chỗ cho vợ chồng Thụy nhưng Thụy bận công tác trong BTC nên chỉ đứng lên ngồi xuống rồi đi mất.Sau khi làm mọi thủ tục khai mạc BTC đặc biệt giới thiệu các thành viên trong BTC.Chúng tôi biết trước nên không ngạc nhiên khi nghe BTC giới thiệu thành phần, ngoài những bạn ở tại nam Cali, còn có nhiều bạn đang sinh sống ở các nơi khác, hoặc thuộc khóa khác.Như các anh Tài,  Dĩnh,  Lợi, Tịnh, Tuất, Viễn, Điệp,Trọng, Thiện, Hàm , Vĩnh...ở nam Cali. Anh Sáu ở Mississippi, anh Thụy ở bắc Cali,anh Trực ở Florida. Cộng thêm sự trợ giúp đắc lực của anh Thiệu Võ thuộc khóa 1, anh Dư Quang Nê thuộc khóa 6, phu nhân Lệ Ngọc thuộc khóa 3...và chiến hữu nhà thơ Trạch Gầm và phu nhân Yến Ly.Nhìn thành phần BTC phức tạp, đũ thấy công tác tổ chức không đơn giản và nhiều trở ngại.Các anh đã liên hệ và bắt tay làm việc với nhau trong thời gian dài mới được một không khí Đại Hội phong phú và cảm động.


Lê Sỹ Tài  nhân danh đại diện BTC đọc bài phát biểu rất cảm động.Anh không có chất giọng của người hùng biện nhưng lời lẽ của anh chân phương, tình cảm , dễ thấm vào lòng người.Đôi lúc anh ngập ngừng nhưng bài phát biểu không thất bại mà còn thể hiện sự dạt-dào của một cảm xúc trào dâng khi diễn tả tình thầy trò và tình đồng môn.So với những lời phát biểu trong ngày tiền Đại Hội, lần nầy dài dòng súc tích hơn nhưng tôi vẫn thích bài nói trước, do nó gần gũi và chân thành với nhiều câu ví von thân mật.


Đặc biệt nhất trong Đại Hội là một lễ tưởng niệm phong phú với đầy đủ nghi thức xưa và nay.Buổi lễ hội đủ 3 nhân tố đặc sắc như truy điệu,đọc văn tế và phút mặc niệm.Đây là một sáng kiến của BTC khiến tôi rất ngưỡng mộ vì chưa thường gặp trong các buổi lễ tương tự.Các phu nhân trong áo dài truyền thống màu xanh lục, một biểu tượng của sức sống vươn lên.Những ánh nến lập lòe lung linh gợi nhớ cho mọi người về những vong linh tử sĩ dường như vẫn phảng-phất bên cạnh chúng ta. Giọng đọc truy điệu trầm buồn, xen lẫn với âm thanh ai oán của chiếc đàn tranh là một âm vọng làm rung chuyển cả con tim.Nhiều lúc tôi cảm thấy một nguồn cảm giác luồn trong người, một cách rờn rợn khi nghe xướng những tên họ quen thuộc, từng in giữ nhiều kỹ niệm trong ký ức của mình. Ứớc gì trên màn hình live show có đầy đũ các hình chân dung, tôi nghĩ chúng ta khó cầm nước mắt khi thấy lại bạn mình.

 

Thứ đến bài văn tế.Người đọc văn tế tuy chưa có chất giọng trầm rền và khắc-khoải, cũng như kỹ thuật buông thả chữ trầm bổng như các bô lão ngày xưa nhưng cũng ngâm nga kinh kệ  biền ngẫu, một cách bài bản.Đọc văn tế mà thiếu tiếng khánh và tiếng trống chầu hổ trợ cũng làm cho sự phát huy tác dụng, kém đi một phần.Chúng tôi cố gắng lắng nghe nội dung bài tế nhưng chỉ nghe lõm-bõm, tiếng còn tiếng mất nên chưa hiểu hết ý. Tôi nhìn sang các bàn bên cạnh cũng thấy bạn mình thiếu tập trung, có lẽ cũng do không nghe rõ.Trên hình thức, bài văn tế đã đóng góp không nhỏ cho sự thành công của buổi lễ truy điệu.Phút mặc niệm bắt đầu như lời loan báo của xướng ngôn viên.Tôi có chút ngạc nhiên khi xướng ngôn viên không mời quan khách đứng lên thành kính mặc niệm.Không biết do xướng ngôn viên thiếu xót hay chủ tâm qui định của BTC?Dù sao không khí trang nghiêm vẫn bao trùm hội trường.Nếu là thiếu xót, không chỉ có BTC mà gồm cả người tham dự, lộ rõ sự kém cõi của mình.Có lần tôi xem băng nhạc Asia , tới lớp cuối có bản hùng ca nói lên sư hy sinh cho tổ quốc (tôi quên tựa) do nhạc sĩ Trúc Hồ soạn. Trên sân khấu các ca sĩ trong đồng phục trắng, đứng trong hàng nghiêm túc hát.Đoàn vũ công biểu diễn biến hóa các đội hình cơ bản thao diễn. Khi lá cờ vàng bung ra giữa tiếng pháo nổ đì đùng.Nghệ sĩ trên sân khấu đưa tay chào.Tất cả khán giả đồng lượt bật đứng lên vổ tay hát nhái theo các ca sĩ. Thật là một khung cảnh hào hùng và văn minh.Trong khi chúng ta là những cựu sinh viên, những sĩ quan có kiến thức quân sự lại không thể tự động đứng lên để mặc niệm các niên trưởng và bạn đồng khóa. Có đáng trách không, thưa các bạn?

Ngoài ra theo ngu ý của tôi, phút mặc niệm là một nghi thức thiêng liêng, đòi hỏi trang nghiêm tuyệt đối, nghi thức được qui định minh thị, không thể muốn "fantasia" tùy thích.

 

Tôi rất ngạc nhiên khi nghe bài hát " Nhặt xác chồng "(?), được các phu nhân minh họa trong điệu múa đèn, đưa lên đưa xuống theo melody của bản nhạc.Tôi không dám phê bình sáng kiến của BTC song tôi từng là môt con chim bị trúng tên nên cảm thấy bất an.Số là trong ngày giỗ cuối cùng của BĐ222/CSDC ngày 22 tháng 2 năm 1975.Diễn tiến buổi lễ được tổ chức theo nghi lễ quân cách.Tôi là người biên soạn chương trình và chỉ huy tổng quát buổi lễ.Buổi lễ được thao dượt nhiều lần, gần như thuần thục.Thế mà có một sai lầm nghiêm trọng không ai phát hiện.Trong phút mặc niệm, hai anh lính kèn không thổi bản truy điệu mà thổi bản nhạc dành cho hạ huyệt.Người duy nhất biết được sai trái nầy là trung tá Chỉ Huy Trưởng.Ông ta vốn xuất thân là tùy viên Tổng Thống nên rất rành về protocol.May mắn do tình hình không cho phép nên ngày lễ chỉ tổ chức nội bộ.Như chúng ta đã biết chỉ hơn 2 tháng sau, chúng ta mất nước! Không biết đây có phải là điềm báo tử hay không? Hy vọng vẩn có nhiều điều tốt lành cho đồng môn chúng ta.


Chương trình được tiếp diễn với lời phát biểu của quan khách. Niên trưởng Trần Quan An đại diện cho Giảng sư đoàn  được mời lên bục đầu tiên.Niên trưởng An bây giờ đẫy đà hơn thời còn giảng dạy tại học viên.Song nét ẻo lả từ thời thư sinh vẫn đụợc giữ lại như xưa.Giảng sư An nay đã già, da nhăn và thâm, tóc bạc quá nửa nhưng nhiệt tình trong đấu tranh không hề giảm.Ông phát biểu với giọng tình cảm tha thiết nhưng không thiếu kịch tính bi hùng tráng.Ông kêu gọi các học trò, trong đó có một số vừa là đồng môn của ông, không nên quay lưng với đất nước và dân tộc.Tất cả nên đóng góp vào sứ mạng tranh đấu của dân tộc cho một đất nước Việt Nam dân chủ và nhân quyền.Ông không đòi hỏi các cựu sinh viên khóa 2 phải dấn thân  đấu tranh trực diện với chế độ toàn trị. Mỗi người tùy theo hoàn cảnh và khá năng,nên thể hiện sự đóng góp vào nhiệm vụ cao cả nầy.Tất cả những việc làm có dụng ý nuôi dưỡng tinh thần đấu tranh của nhân dân trong nước đều là những đóng góp hữu ích cả.Các sĩ quan khóa 2 học viện, chỉ cần đoàn kết và kiên định lập trường và lý tưởng của VNCH cũng là một tiếp sức không nhỏ cho phong trào đòi dân chủ và dân quyền của đồng bào trong nước.Trung tá An là một sĩ quan cao cấp khả kính, một biểu tượng đấu tranh của ngành CSQG,là nhân vật xứng đáng để kêu gọi chúng ta đi theo con đường do ông vạch ra.Thời gian bị dày xéo trong trại tù CS, ông chẳng những giữ được khí tiết của một sĩ quan CSQG mà còn thể hiện tấm lòng nhân ái của một tù nhân.Ông An và niên trưởng Trần Tự Lập liên thủ "cưu mang" người bạn đồng khóa Huỳnh Lam Điền, " khó khăn như con bà phước" trong thời gian dài hơn cả con giáp trong nhà tù ở nam lẩn bắc.Sang Hoa Kỳ dung thân, niên trưởng An còn là ngọn đuốc hướng dẫn các chiến hửu tiếp tục con đường phụng thờ lý tưởng tự do của VNCH qua các vai trò Tổng Hội Trưởng Tổng Hội CSQG, phó Chủ Tịch Tập Thể Chiến Sĩ VNCH...Với nhân cách cao quí nầy, niên trưởng An xứng đáng là người thầy khả kính của chúng ta, bên cạnh Đàm Viện Trưởng. Song niên trưởng An lại khiệm tốn phủ nhận vai trò Thầy của mình.Ông chỉ tự cho minh là người anh, người đi trước giúp người đến sau.Ông còn ví von nói, trong chốn quan trường "sóng sau đè sóng trước" là việc bình thường.Nên mối tương quan "thầy trò" có thể lộn tùng phèo.Đây là điểm duy nhất tôi không đồng tình với giảng sư An.Ông bà chúng ta ngày trước đã từng nhắc nhở con cháu phải nhớ ơn thầy "nhất tự vi sư, bán tự vi sư ". Diễn nôm "một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy".Trong quân ngũ có những sĩ quan ưu tú vượt lên cao, qua mặt những đàn anh, nhưng không thể làm đảo lộn tình thầy trò. Theo ngu ý tôi, dù là danh tướng, chắc không ai quên công ơn các huấn luyện viên đã một thời tham gia vào công tác đào tạo một nhân tài. Sự hãnh diện của huấn luyện viên và sự tri ơn của người anh hùng, tạo thành những vòng hoa nguyệt quế lưu truyền cho hậu thế những bài học quí giá.


Sau giảng sư An là phần trình bày của cựu thẫm phán Trần An Bài. Ông Bài được ủy thác nói thay cho cựu Viện trưởng Trần Minh Công, theo như trình bày của ông ta.Ông Bài bắt đầu giảng dạy tại học viện từ khóa 4(?) trở về sau.Song ông là tác giả bài hát " Học Viện CSQG hành phúc" mới sáng tác tại Hoa Kỳ sau năm 1975.Việc làm nầy đã thể hiện thiện ý và tinh thần của thẩm phán Bài đối với học viện CSQG. Chúng ta , những cựu sinh viên học viện,  sao lại không đánh giá cao công trình nầy? Ông Bài là một diễn giả có tài ăn nói lưu loát.Có lẽ sự luyện tập trong nghể nghiệp đã tạo cho ông trở thành nhà lý luận sắc bén đầy thuyết phục. 

 

Lời phát Biểu của giảng sư Bài xoay quanh 2 ý chính. Trước hết, giảng sư Bài chúc mừng khóa 2 Trần Bình Trọng có ngày mãn khóa trùng với ngày lịch sử trọng đại của Đệ Nhất Cộng Hòa, ngày 26 tháng 10 là ngày ban hành hiến pháp đầu tiên của miền nam Việt Nam vào năm 1956.Sự trùng hợp nầy có ý nghĩa như một cơ duyên, biến các sinh viên thành những sĩ quan rường cột của chế độ. Kế đến ông Bài nêu lên ý niệm cấp bậc trong quân ngũ, trong ngành CSQG là danh vị theo người được ban cấp suốt cả đời. Không có việc cựu, nguyên gì hết. Theo ông, xưng hô chính xác phải là đại tá , cựu viện trưởng Trần Minh Công.Không có vấn đề cựu đại úy, cựu thiếu tá.

 

Sở dĩ thẫm phán Bài nói như vậy, không biết có phải do tâm lý khá phổ biến của một số cựu chiến sĩ mong muốn như vậy.(?). Hình ảnh những ông già bụng phệ, tóc bạc, hiu hiu trong bộ quân phục mới tinh, ủi thẳng nếp, cấp hiệu đại úy , thiếu tá... trên cầu vai,xuất hiện nhan nhãn trong các ngày hội truyền thống. Sự kiện nầy gây tranh cãi sôi nổi trên các phương tiện truyền thông.Kẻ bênh người chống đều có lý.Người bênh cho rằng, gợi lại hình ảnh oai hùng của một quân đội có nhiều thành tích  trong việc bảo vệ sự an bình cho đồng bào nửa nước Việt Nam suốt thời gian dài, là việc làm chinh đáng và cần thiết, nhằm giúp cho các hậu duệ hiểu biết.Kẻ chống cho rằng những bộ quân phục đó mới được may sau nầy, không mang ký ức hùng tráng của chiến tranh và bị lạm dụng tại những nơi không thích ứng như đám cưới, quán nước, nhà hàng, chợ búa ..v  v...Thậm chí có nhiều cựu quân nhân biện luận, do chưa giải ngũ nên việc giữ nguyên cấp bậc trên cầu vai quân phục, cùng huy chương các loại , vẫn phù hợp với quân luật. Dù theo luận chứng nào đi nửa, quân phục hay cảnh phục chỉ là biểu tượng, chỉ thể hiện trong trường hợp cần thiết và hợp lý.Theo tôi, chúng ta cũng phải quan tâm đến câu nói người xưa để giữ mình :"Bại binh chi tướng, bất khả ngôn dũng. Thất quốc chi đại phu, bất khả ngôn trí ", để người ghét khỏi mượn cớ đàm tiếu.

 

Trở lại lập luận của thẩm phán Bài về cấp bậc theo người đến chết.Tôi xin mạn phép khước từ lập luận của ông Bài.Chúng tôi sợ làm bia cho những người không ưa nhắm vào. Người ta thường chỉ chấp nhận những titre (title) tạm dịch danh xưng, gắn theo người cả đời. Những títre đó là các danh xưng tiến sĩ, bác sĩ, luật sư, kỹ sư..Danh từ titre chứa một nội hàm về năng lực, về đạo đức .Người ta sẽ gọi tiến sĩ Kissinger, bác sĩ Nguyễn Tôn Hoàn, luật sư Vũ Văn Mẫu, Hòa thượng Thích Thiện Hoa, Linh mục Chân Tín...mỗi khi có dịp nhắc tới, dù chết hay còn sống.Còn những cấp bậc, ngạch trật...sẽ không đeo theo người khi người rời nhiệm sở, không còn hành xử chức năng do cấp bậc, ngach trật...mang lại.Nói tóm lại, những vị trí quyền lực sẽ không còn khi chúng ta rời nhiệm sở, thôi công tác.Song nếu vì yêu thương, mến mộ một người nào đó, ta cố tình tôn vinh người ấy vẫn có thể gọi như thế, nhằm kéo lại đôi chút ký ức vàng son làm vui lòng ai đó trong vài "trống canh".  Thí dụ : Chúng ta có thể viết ( không có cựu) Hình ảnh bất khuất của thiếu tá Lê Văn Miêng sẽ sống mãi trong ký ức chúng ta và đời đời lưu truyền hậu thế.Hoặc hình ảnh đại tá Đàm Trung Mộc sẽ sống mãi trong lòng mỗi sinh viên khóa 2. Cuối cùng niên trưởng Bài nhắn nhủ chúng ta hãy sống cho tình yêu, yêu người và yêu đời và cố quên đi mọi thù hận oán ghét. Đây là một lời khuyên chí lý, chí tình .Song dường như chúng ta từng được nghe thường xuyên ở nhà thờ, chùa chiền, hay cơ sở tôn giáo nào đó. Không biết rồi đây trong cuộc sống " ô trọc ", chúng ta có đủ bao dung để sống cho chữ yêu như lời thầy đã dặn hay không?


Sau màn hợp xướng ca vũ bài "cô gái Việt " do các phu nhân khóa 2 đảm trách.  Niên trưởng Trần Quang Nam được mời lên bục. Niên trưởng Nam chỉ vắn tắt đề cao tính đoàn kết của các sĩ quan xuất thân từ học viện. Đó là một thuận lợi trong công tác cũng là một nhân tố quan trọng để kiện toàn cộng đồng người Việt vững mạnh.Tiếp theo, đồng môn Phan Tấn Ngưu khóa 1 được mời lên phát biểu. Anh Ngưu hiện đang là Tổng hội trưởnng Tổng hội CSQG và Liên Hội trưởng Liên Hội Tập Đoàn cựu chiến sĩ VNCH, khu vực Tây Nam Hoa Kỳ.Anh Ngưu hiện đang là một trong những khuôn mặt tiêu biểu của cộng đồng người Việt hải ngoại. Hoạt động của anh trong việc xây dựng cộng đồng người Việt bang Cali nói riêng, Hoa Kỳ nói chung, được đồng hương đánh giá cao .Anh Ngưu đặc biệt để cao tình đồng môn của khóa 2. Tình đoàn kết nầy sẽ giúp xây dựng cộng đồng mạnh, một nhân tố hổ trợ tích cực công tác đấu tranh cho một nước Việt Nam dân chủ nhân quyền và giàu mạnh. Anh Ngưu nhờ hoạt động xã hội thường xuyên nên khả năng ăn nói trước đám đông trở nên quen thuộc và thuần thục. Anh nói một cách đơn giản , chân phương về những tiêu đề trừu tượng và phức tạp, nên đã truyền đạt những điều tốt lành đến người nghe theo chủ ý của anh.


Chương trình văn nghệ giúp vui cho Đại Hội khá đặc biệt. Không giống như các buổi họp mặt các hội đoàn khác đều có mời ca sĩ chuyên nghiệp phục vụ.Đại hội khóa 2 Trần Bình Trọng , phần văn nghệ do các phu nhân phụ trách hoàn toàn. Tuy tuổi đời khá cao nhưng các bà không kém phần "sung" trong nổ lực biểu diển. Sư tươi tắn, giọng hát ngọt ngào và lã lướt trong chừng mực cùng với những bước nhảy chậm minh họa bài hát là những nét đặc thù cùa chương trình văn nghệ. Một hình tượng khá nhộn nhàng điểm xuyết cho Đại hội là các khán giả thi nhau bước lên sân khấu tặng hoa cho nghệ sĩ trình diễn.Tặng hoa xong còn đứng chờ chụp hình lưu niệm rồi mới đủng-đỉnh rời sân khấu.Có người không chịu trở về ghế ngồi ngay mà cố tình đứng sau lưng nghệ sĩ để phù trợ và tạo hoạt cảnh " chọc cười " khán giả. Nhất là những ông già không muốn rời phu nhân của mình, dù bà đang trình diễn trên sân khấu. Đặc biệt nhất là bài " Hận Đồ Bàn " được chiếu cố tới 2 lần. Lần đầu do 2 " cô" giai nhân trình diễn, vừa ca vừa múa. Nhờ bài hát thay đổi ton trầm bổng liên tục, tạo ra tiết tấu rền rĩ ai oán một cách bi hùng tráng đã lôi cuốn được sự theo dõi của khán giả .Đây là bài hát nổi tiếng có sức truyền cảm người nghe nỗi lòng của một dân tộc mất nước. Nội dung bài hát khiến chúng ta đồng cảm với tác giả trong một tình huống trớ trêu. Bài hát được " chơi " lại do một đồng môn khóa 3.Ca sĩ nầy có chất giọng mạnh và rền hơn 2 ca sĩ trước .Song khả năng thu hút người nghe, chưa biết ai hơn ai! Màn đọc thơ của anh Trực. Bài thơ phá niêm của anh đã được phổ biến trước trên mail, nội dung súc tích nhiều ý nghĩa, đọc thấy hay hay. Anh trình diễn theo cách nửa ngâm nửa đọc. Giọng anh quá trầm nên âm thanh chỉ rền mà không vang, khiến thính giả không tập trung lắng nghe.Ngược lại màn trình diễn " trăm điều tâm sự" của anh Thiện tuy không thâm thúy hơn, nhưng kéo được sự chú ý của khán giả nhờ âm thanh vang lên lồng lộng.

 

Màn trình diễn sau cùng là fashion show minh họa cho bài "Áo Lụa Hà Đông" , các diễn viên thay nhau phô diễn những chiếc áo dài sặc sở trong một hội trường xáo trộn và rầm rì.Vào lúc nầy khán giả không còn tâm trí thưởng thức văn nghệ nửa. Phần lớn các đồng môn rời ghế ngồi chạy đi tìm bạn.Tất cả chỉ còn thời gian ngắn bên nhau nên rất trân trọng.Những tiếng chào hỏi, tiếng cười đùa, bóng người di động chen lẩn với ánh đèn pha camera lòe sáng tạo thành một quang cảnh bát nháo vô cùng.

 

Tôi ,Thanh và Linh không thể ngồi yên xem văn nghệ.Chúng tôi đứng lên, đón bắt tay và trò chuyện và chụp ảnh lưu niệm với niên trưởng Trần Quang An. Sau đó chúng tôi phân tán. Mỗi người đi một hướng tùy thích để tìm bạn thân. Tôi đến chào đồng hương k3 Nguyễn Thanh Giàu, cũng là cháu của đồng môn Lương Văn Tụng. Chúng tôi chụp hình với nhau rồi chia tay. Từ đó trở về sau, chúng tôi chen chúc tìm nhau bắt tay như truyền cho nhau một chút lưu luyến.Sau chia tay lần nầy bao giờ gặp lại, không ai trả lời.Chắc chắn trong chúng ta, có những người sẽ vắng mặt mãi mãi, dù cho Đại Hội tái nhóm ở nơi nào đó. Một cảm giác bùi ngùi, lưu luyến, rưng rưng ..thật khó tả khi bắt tay và chia tay với các đồng môn. Nó giống như cảm giác ngày mãn khóa! Chúng tôi không nhớ đã mất bao nhiêu thời gian dành cho cảnh chia tay  này.Nó thật sự chấm dứt khi nghe tuyên bố bế mạc từ BTC. Chúng tôi tụ nhau từng nhóm, năm ba người, kéo lần ra bên ngoài.Những lời từ biệt cùng hẹn hò vẫn tiếp tục vang lên tận ngoài parking. Một số xe đã từ từ lăn bánh chạy ra ngoài.Tôi tìm Viễn và Địch để cùng về khách sạn.Viễn đưa chúng tôi về tới nơi và hẹn gặp lại ngày mai để cùng đưa Địch ra phi trường trở về Texas.


Chiếu nay tôi và Địch rũ nhau đi ăn tối. Chúng tôi không có ý chọn nơi đến mà chỉ đi tìm nơi thích để ghé vào. Trong khi 2 đưa chúng tôi đứng chờ đèn đỏ để băng ngay đường.Đột nhiên chúng tôi nghe tiếng đàn bà phía sau vang lên.
-Mấy ông đi ăn phải không? Cho tôi tháp tùng với !
Tôi và Địch quay lại thấy một thiếu phụ tuổi chừng trên dưới 60, dáng gầy gầy. Địch vui vẻ hỏi lại.
-Bà muốn đi ăn chung với chúng tôi phải không?
Thiếu phụ gật đầu cười nói.
-Phải! Tôi từ Canada sang sống với bạn để trốn mấy tháng lạnh.Song bạn tôi đi vắng.Tôi phải ở khách sạn chờ bạn trở về. Tôi ở một mình nên muốn theo mấy ông cho có bạn.
Địch vui vẻ trả lời.
-Việc đó dễ thôi! Vậy chúng ta cùng đi.
-Mấy ông định ăn ở đâu?
-Chúng tôi chưa chọn nơi.Sang bên kia đường mình sẽ tìm.
Thế rồi chúng tôi vào một tiệm ăn gần siêu thị Viễn Đông, bây giờ đã quên bảng hiệu. Tôi và Đich mỗi người kêu cho mình một tô phở. Thiếu phụ gọi một phần cơm ba món canh mặn xào.Trong lúc ăn bà ta đột nhiên nói.
-Chúng ta nên áp dụng như người Mỹ.
Tôi hiểu ý bà là muốn mỗi người tự trả phần ăn của mình.
Địch cười tỏ ra hào sảng nói.
-Đó là chuyện nhỏ!
Chúng tôi tiếp tục ăn trong im lặng.Đich ăn xong lúc nào tôi cũng không hay.Tôi cắm cúi ăn giống như thiếu phụ ngồi đối diện. Địch đứng lên và bước  đi.Tôi nghĩ Địch đi restroom. Khi tất cả chúng tôi ăn xong Địch mới tuyên bố.
-Tôi đã thanh toán xong rồi.
Thiều phụ không khách sáo nói.
-Ông làm như vậy tôi ngại lắm.
Địch tươi cười nói.
-Chuyện nhỏ thôi! Bà quan tâm làm gì.
Chúng tôi kéo ra ngoài.Tôi và Địch định trở về khách sạn. Thiếu phụ lại đề nghị.
-Mấy ông có muốn đi dạo không? Tôi muốn ghé Phước Lộc Thọ vào mua hàng save theo quảng cáo trên báo.
Chúng tôi đang rảnh nên đồng ý đi dạo với thiếu phụ.Khoảng cách từ khách sạn Little Sai Gòn đến Phước Lộc Thọ dài khoảng 3 km không quá dài khi đi bộ dưới ánh đèn đường phố.Trên đường đi bà ta và Địch nói chuyện khá tương đắc.Tôi chỉ phụ vào vài câu cho vui.Nhờ vậy bà tự khai ra chồng vừa mới chết.Bà sống với đứa con gái đã lập gia đình. Bà ta quê Mỹ Tho nhưng làm việc tại phi trường Vĩnh Long.Bà vượt biên sang sống ở Canada hơn 30 năm.Mỗi năm bà đều sang Cali sống trong mùa đông.Chúng tôi đến nơi, siêu thị Phước Lộc Thọ đã đóng cửa. Chợ nầy đóng cửa sau 7 giờ. Cả ba chúng tôi đứng tần ngần nhìn đồng hương sinh hoạt trước chợ với cảm giác vui vui. Chúng tôi đứng theo dõi, vài tiên ông chăm chú trên bàn cờ tướng hay cặp vợ chồng ngồi trên thềm chợ, trông chừng mấy trẻ nô đùa, hoăc anh chàng quần áo xốc-xếch, ngồi vừa gặm bánh mì, vừa nhìn xe qua lại như một anh homeless... Hoạt cảnh trước chợ Phước Lộc Thọ tuy mới gặp lần đầu nhưng sao thấy quen thuộc như đã từng chứng kiến nhiều lần.Phải chăng đây là một phiên bản Việt Nam, mà chúng ta đã quen thuộc trên quê hương. Một lát sau chúng tôi trở về.Trên đường về cả ba không màng đến chuyện trò mà chỉ lo đếm bước cho mau về tới nơi. Đến khách sạn chúng tôi chia tay sau những lời từ biệt khách sáo. Bà ta về phòng mình.Tôi và Địch kéo nhau lên phòng Địch nói chuyện một lát rồi chia tay đi ngủ. Câu chuyện người đàn bà bí ẩn như một điểm xuyết nho nhỏ bên lề Đại Hội, mang đến chúng ta một chút cảm giác thân thương tự nhiên khi "Tha phương ngộ cố tri ".


Viễn đến khách sạn để đưa Địch ra phi trường về Texas. Viễn đến phòng tiếp tân gặp tôi, Địch và Bình. Sau khi trò chuyện, anh Viễn đề nghị ngày mai sẽ đưa cả tôi và Bình ra phi trường luôn, do giờ bay 2 người gần nhau. Anh Bình đồng ý. Chúng tôi, Viễn và Địch kéo nhau ăn sáng trước khi chia tay. Một phút lưu luyến và bùi ngùi khi chia tayvới tâm trạng không biết bao giờ gặp lại. Viễn đưa Địch ra phi trường, tôi trở về khách sạn. Giờ nầy phe ta trong khách sạn vắng tanh. Các bạn mình hẹn nhau đi thăm viếng các nơi. Người đi Walt Disney, kẻ viếng Holywood, hay xuống San Diego  ...Tôi không thích đi nên nằm nhà. Tôi xuống phòng tiếp tân gặp anh Bình đang ngồi searche gì đó trên laptop.Anh Bình thấy tôi hỏi .
-Quang đã có boarding pass chưa?
-Chưa.
-Vậy tôi tìm cho Quang luôn.
Nhưng sau khi hỏi giờ bay, anh Bình cho biết phải chờ thêm. Anh nói.
-Theo nguyên tắc người ta chỉ cho mình biết cổng vào, số ghế ngồi trước 24 giờ, không thể sớm hơn.

Chúng tôi ngồi nói ba điều bốn chuyện rồi kéo lên phòng tôi. Tôi rất ngạc nhiên khi trông thấy anh Bình bước  lên cầu thang để lên tầng trên.Anh đi chậm nhưng vững vàng, tay cầm gậy nhưng không cần sử dụng. Anh ở chơi khá lâu rồi trở về phòng. Tới trưa, anh Bình hỏi tôi ăn chưa. Tôi rủ anh tìm quán ăn cơm. Chúng tôi vào quán ăn gần tiệm cà phê Tip Tọp.Tôi gọi dĩa cơm sườn và ly cà phê đá.Anh Bình không ăn chỉ gọi nước uống.Tôi kể cho anh nghe cuộc sống thích nghi xã hội của tôi sau khi từ trại cải tạo trở về.Anh Bình sang Mỹ từ năm 1975 nên anh không thể mường tượng cảnh sống thiếu thốn, căng thẳng và suy đồi như thế nào dưới chế độ CS. Sau đó chúng tôi chia tay hẹn ngày mai sẽ ra phi trường cùng lúc.


Chiều đến Sáu đi chơi trở về, gọi điện thoại hỏi Thuận ghé qua chưa? Thuận vẫn chưa đến.Số là sau khi Đại Hội kết thúc, Thuận di chuyển về ở nhà người em họ.Sáu gọi điện thoại hỏi Thuận chừng nào đến.Thuận cho biết sẽ đến ngay.Tôi xuống phòng Sáu ngồi tán gẩu chờ Thuận .Mười lăm phút sau Thuận đến.Chương trình dự định để 2 chị đi chơi riêng.Ba thằng đàn ông đi với nhau. Sau cùng tính tới tính lui, tất cả cùng đi chung.Hai ông bạn của tôi, mang bà xã sang Cali để chung vui đâu thể bỏ rơi, dù gặp bạn hiền cũng phải gánh. Chúng tôi lên xe chạy vòng vòng khu Bolsa,không thể đi đến nơi mong muốn nếu không có địa chỉ chính xác.Thuận lái xe theo hướng dẫn CPS nên chúng tôi phải chấp nhận đi theo "đường xưa lối cũ". Chẳng lẽ ngồi xe đi rong, còn muốn ghé quán có tiếng lại không biết địa chỉ.Cuối cùng chúng tôi quyết định gặp tiệm ăn nào có khách đông là ghé.Chúng tôi tấp vào một quán cơm Việt.Đa số khách là những cặp vơ chồng son trẻ.Nghe nói quán nầy có mấy món lẩu canh thu hút được nhiều khách. Chúng tôi bày thực đơn kêu ngay món lẩu canh chua ngay. Canh chua nơi đây không nấu với cá lóc hoặc cá bông lau mà dùng loại cá có tên "không quen tai" với dân lớn lên từ đồng nội Hậu giang như tôi, nên quên mất.Sáu và Thuận thay nhau gọi món xào, gỏi, chiên ... Do đó thức ăn tự nhiên xôm tụ vượt xa dự tính của chúng tôi. Hai bà chị gọi riêng thức ăn chay , không biết do ngày rằm hay muốn " diet " không rõ.Nhưng sau khi thấy mấy ông có nhiều thức ăn mặn hấp dẫn.Các chị chạy theo "ngã mặn " với chúng tôi. Thức ăn chay chưa đụng tới phải đóng hộp mang về phòng ăn khuya.Một bữa cơm sum họp đồng thời chia tay của chúng tôi đã giữ lại ấn tượng cho mỗi ngưởi một tình cảm thân thương bền chặt. Dù trong quá khứ, đôi lần chúng tôi có  lời qua tiếng lại, kích bác lẫn nhau nhưng tình cảm không bao giờ đứt đoạn hay phai nhòa.Tình đồng khóa thân thiết hơn đồng môn nhờ " tri kỷ tri bỉ " với nhau.Mức đậm đà không chan đều mà tùy thuộc vào những kỹ niệm, có với nhau nhiều hay ít. Bữa ăn kết thúc, Sáu và Thuận tranh nhau trả tiền.Bạn nào cũng nói mình có sẵn tiền.Tôi vẫn ngồi tại bàn nhìn 2 anh đều móc bốp , đứng tại quày thu tiền, một cách cảm động.Hai anh làm tôi nhớ câu thơ Nguyễn Khuyến "Rượu ngon không có bạn hiền.Không mua không phải không tiền không mua ".Điều nầy mang ý nghĩa, mỗi đồng tiền chi ra xuất phát từ tình cảm chân thành sẽ cảm nhận một niềm hạnh phúc cho chúng ta. Sau đó chúng tôi rút ra xe, đi một đổi nửa rồi về khách sạn chia tay.


Sáng nay tôi và Sáu uống cà phê với nhau lần chót tại quán Tip Top.Sau đó Sáu theo bạn lên đường đi thăm viếng thắng cảnh.Tôi lên phòng chờ Viễn tới đưa ra phi trường. Độ hơn 10 giờ Viễn tới đón tôi và Bình. Chúng tôi ghé tiệm phở ăn sáng vì thời gian còn nhiều.Chúng tôi ngồi xe chạy vòng vòng tìm tiệm phở " Hoa Soan Bên Thềm Cũ " nhưng không gặp.Viễn đón một thực khách hỏi.Anh ta cho biết tiệm phở đã dời chỗ. Viễn đành chở chúng tôi đến một tiệm phở trên đướng tới phi trường. Ăn xong chúng tôi ngồi xe lên phi trường. Viễn bỏ tôi xuống trạm Delta. Tôi đi Delta nên rất thuận tiện.Còn Bình đi Southwest tưởng cũng gần đây nên định cuốc bộ một chút vì thời gian còn dài. Song khi Bình hỏi nhân viên phi trường mới biết trạm Southwest ở cuối hành lang. Bình thất kinh quay kêu Viễn đang cho xe hòa nhập với dòng xe đang lăn bánh.  Cửa xe đóng kín mít nên Viễn không nghe tiếng Bình gọi. May mắn thay, một nhân viên an ninh phi trường từ xa phát hiện ra dấu cho Viễn.Viễn nhìn lên kính chiếu hậu mới thấy Bình phất tay lia lịa.Viễn tấp xe vào lề. Bình xách hành lý đi tới.Tôi nghe Viễn nói với Bình " May mà nhân viên an ninh thấy và ra dấu, nếu không tôi chạy mất rồi".  Bình hú hồn bước  lên xe dập cửa. Xe Viễn tiếp tục lăn bánh. Tôi đứng đưa tay vẫy từ phía sau chờ xe Viển khuất dạng mới vào trong làm thủ tục.Tôi đủng-đỉnh làm thủ tục vì còn tới mấy tiếng đồng hồ nửa phi cơ mới cất cánh.Trong khi ngồi chờ giờ lên " tàu bay" tại cổng, tôi gọi điện thoại báo cho Viễn mọi việc đã ổn định.Viễn chút thượng lộ bình an.Sau 2 giờ bay tôi về tới Utah.


Giữa lúc đang ghi mấy dòng cuối cùng bài bút ký, tôi nhận được điện thư báo anh Lê Tân Hợi đã nhập viện trở lại với căn bệnh cũ.Hiện bệnh tình rất nghiêm trọng. Các bạn ở Cali gọi nhau vào thăm.Các bạn ở xa chỉ biết cầu nguyện.Tiếp đến, tôi được tin ảnh qua đời tại nhà, trước sự chứng kiến của gia đình.Anh ra đi để lại sự thương tiếc vô cùng cho gia đình và đồng môn.Bảng danh sách "Ai Còn Ai Mất " của cựu sinh viên Học viện CSQG khóa 2 lại thay đổi thêm lần nữa!


HUỲNH HỒNG QUANG

Cựu SVSQ/K2/BTV/HVCSQG/SÀI GÒN

                                                                      thumbnail?appId=YMailNorrin

  

Send comment
Your Name
Your email address
Tin Mới
Friday, December 7, 2018(View: 199)
Friday, December 7, 2018(View: 249)
Thursday, November 29, 2018(View: 288)